Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Ly Thiên Đại Thánh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Rạng sáng, sắc trời không rõ, nghe thấy bên ngoài cửa sổ có tiếng gió rất nhỏ xẹt qua, Tôn Hằng trợn trắng mắt, đột nhiên từ trên giường bò đậy.

"Soạt!"

Một luồng ánh sáng màu tối hiện lên, cắm vào cây cột đầu giường, mà nhìn rõ ràng ra, là một cây phi tiêu ghim theo một tờ giấy nhỏ.

Khẽ nhíu mày, Tôn Hằng đứng dậy rút phi tiêu ra, gỡ tờ giấy xuống.

"Cẩn thận trốn kỹ, không nên lộn xộn."

Tám chữ mang theo ý nghĩa cảnh cáo, kiểu chữ thanh lịch, tú lệ cao to, như là chữ của nữ nhân.

Nhẹ nhàng vuốt ve tờ giấy một chút, Tôn Hằng đã đoán được bóng người vừa lướt qua cửa phòng là ai.

Thạch Ngọc Thiền!

Võ công của nàng tốt như vậy?

Phương pháp ẩn nấp này, mạnh hơn Bình Tức Thuật của hắn không biết bao nhiêu lần!

Thế nhưng vì sao?

Nàng không chỉ cảnh báo mình không được lộn xộn, mà còn phải trốn kỹ.

Chẳng lẽ nàng nghe được có người muốn hại mình?

Trầm tưu một lát, Tôn Hằng yên lặng đứng dậy, thay quần áo, cầm Vân Long Đao đi xuống mật thất.

Hắn không có biết đang xảy ra chuyện gì cả, nhưng mặc kệ xảy ra chuyện gì, thì cũng phải gia tăng thực lực của mình.

Ngay khi Tôn Hằng đứng dậy không lâu lắm.

Thì mấy bóng người mặc trang phục của Tam Hà Bang xuất hiện ở trên đường phố, bọn họ tách nhau ra, liên tiếp gõ của phòng hai bên đường.

Bước chân vội vàng, giọng nói gấp gáp.

"Tôn công tử!"

Mà Đinh Tĩnh tóc hơi bù xù chạy tới trước cửa mật thất, nhìn Tôn Hằng rồi há mồm thở dốc: "Ngài ở đây sao, trong bang có chuyện quan trọng muốn tìm ngài!"

"Biết."

Tôn Hằng bước ra mật thất, ngẩng đầu, hôm nay sắc trời cũng không tốt lắm,

Sắc trời u ám, trĩu nặng lòng người.

Hồi tưởng về tờ giấy vừa rồi, trong lòng hơi trầm ngâm, nhưng sau nhiều lần suy nghĩ, thì hắn vẫn cất bước ra ngoài: "Ta sẽ đi qua đó."

Đi ra tiểu viện, trên đường phố đã có không ít người của Tam Hà Bang hội tụ cùng một chỗ, chạy về phía tổng đà.

"Tôn huynh!"

Giọng nói của Trịnh Luân vang lên từ phía sau.

Mặt của hắn còn mang theo vẻ nghi hoặc, thấp thỏm, tiến đến bên cạnh Tôn Hằng nói: "Ngươi có biết đang xảy ra chuyện gì không? Sao ta có cảm giác không ổn tí nào!"

"Ta cũng không biết!"

Sắc mặt Tôn Hằng ngưng trọng, quét mắt nhìn xung quanh, trên mặt cũng những người khác cũng mờ mịt không hiểu

"Đùng..."

Một đột nhiên, ở phía chân trời đột nhiên vang lên một tiếng nổ thật lớn, một cột lửa hình nấm xông thẳng vào tầng mây.

"Ở khu nhà của Giang gia!"

Hai người liếc nhau, đều nhìn thấy sự kinh ngạc và nghi hoặc trong mắt đối phương, lập tức không chần chờ nữa, nhanh chóng chạy về phía tổng đà.

Mà tiếng trầm đục liên tục vang lên ở nơi xa, thậm chí còn cảm thấy được mặt đất đang chấn động liên tục, ánh lửa liên tiếp lóe lên, chiếu rọi trời mây đen tối này.

Người đi trên đường, sắc mặt dần chuyển sang trắng bệch.

Từ những cảnh này, có thể đoán được tình thế của Giang gia nguy hiểm bực nào.

Tiếng thì thầm to nhỏ liên tục vang lên, bọn họ đang suy đoán bên Giang gia xảy ra chuyện gì?

Dự cảm không tốt, hiện lên trong đầu của mỗi người.

Giang gia là một trong hai thế lực lớn của Trần quận, ai dám động thủ với nó?

Thậm chí, còn gây ra tình hình nghiêm trọng như vậy!

Vừa mới tới gần tổng đà, bọn hắn đã được chấp sự của phân đường minh đón, dẫn về nơi bọn họ tập trung.

Mà nơi tập trung của Chấp Pháp Đường là ở gần nội điện, Tôn Hằng bước vào trong đó, liền gặp hai vị phó đường chủ vẻ mặt ngưng trọng.

Không ai lên tiếng.

Mà mọi người càng tới đông, thì bầu không khí trong sân cũng dần trầm xuống.

"Giang gia đang bị Ma Môn tiêu diệt! Trước mắt, chúng ta còn không thấy ai trốn ra được.

Phó đường chủ Trích Tinh Vũ Sĩ Hoàng Phủ Vân vừa nói câu đầu tiên đưa tới sóng to gió lớn, khiến cho mọi người ở đây biến sắc.

"Im lặng!"

Bán Sơn đạo nhân ấn tay xuống, áp lực xuất hiện, ngăn lại ồn ào trong sân.

Hắn nhìn quét mọi người xung quanh, ánh mắt mang theo lo lắng: "Cụ thể thế nào, còn chưa rõ ràng, mà ứng đối thế nào, thì trong bang còn chưa ra quyết định."

"Thế nhưng, mọi người chúng ta đều hiểu thủ đoạn của Ma Môn như thế nào? Cho nên, đừng có mong bỏ chạy."

"Nếu như, nếu như Ma Môn muốn xuống tay với chúng ta, thì ngoài trừ liều chết chống cự, thì chúng ta không còn cách nào cả!"

"Mà trước tiên, vì phải ổn định tình hình, nên ta sẽ an bài vị trí của mọi người."

     ...

Bên trong điện.

Mà Ma Vân thượng nhân đến từ phủ thành chủ, sắc mặt xanh mép nhìn về phương xa, cắn chặt răng.

"Ma Môn! Không phải các ngươi nói Ma Môn ở Trần quận đã bị tiêu diệt sao? Tại sao còn xuất hiện?"

"Ma Môn yêu nhân, thượng nhân cũng biết rõ, là không thể tiêu diệt hết được."

So sánh với Ma Vân thượng nhân đang thất kinh, thì mặc dù Dư Tĩnh Thạch cũng ngưng trọng, nhưng lại không lộ ra vẻ bối rối tí nào.

"Chuyện tới nước này, thì chúng ta nên suy nghĩ cách đối phó như thế nào?"

"Bang chủ!"

Mà một người đang ở ngoài điện bỗng kêu lên: "Kim Châm Độ Ách Phạm tiền bối cầu kiến."

"Tránh ra!"

Bóng người chớp lóe, vung tay áo lên, gió mạnh trực tiếp đánh bay người vừa bẩm báo.

Người kia sải bước đi vào đại điện, buồn bực nói: "Đến lúc nào rồi, còn làm bộ bẩm báo rắc rối như vậy!"

Người tới tướng mạo gầy gò, dưới trán có râu, dáng người thon dài, hai con người tỏa sáng, chính là tiên thiên cao thủ của nha môn Kim Chân Độ Ách Phạm Cưu.

"Phạm huynh!"

Dư Tĩnh Thạch chắp tay với người đến: "Ngươi đã đến rồi."

"Đương nhiên là ta phải tới rồi."

Phạm Cưu tóc màu đen, chắp tay nói với Ma Vân thượng nhân: "Thượng nhân, Trần quận có Ma

Môn yêu nhân xuất hiện, theo ngươi thì chúng ta nên làm gì?"

"Đây là chuyện của triều đình các ngươi! Hỏi ta làm gì?"

Mà Ma Vân thượng nhân thì trợn mắt, phẫn nộ quát Phạm Cưu: "Ta chỉ là một tên thế ngoại rảnh rỗi, không có lẫn vào chuyện này, ta muốn hồi phủ, hơn nữa còn đi ngay bây giờ!"

"Thượng nhân!"

Dư Tĩnh Thạch ở bên cạnh thở dài một hơi, buồn bực nói: "Nhìn thấy Ma Môn yêu nhân, không đánh mà chạy, đó là tội chết! Cho dù thượng nhân là một người thế ngoại rảnh rỗi, chẳng lẽ ngài không sợ Tiên Minh trách tội sao?"

"Ngươi!"

Cơ thể của Ma Vân thượng nhân cứng lại, phẫn nộ trừng Dư Tĩnh Thạch: "Giỏi, ngươi giỏi ha! Cứng miệng như vậy, sao ngươi không đi giải vây cho Giang gia đi?"

"Còn có ngươi!"

Hắn chỉ Phạm Cưu, cả giận nói: "Không biết nha môn các ngươi làm ăn như thế nào? Mà Ma Môn giấu ở dưới mắt nhiều năm như vậy cũng không biết, xảy ra chuyện còn không cầm binh đi đánh, tới đây làm cái gì?"

Vị Ma Vân thượng nhân này trợn trắng mắt, cơ thể run rẩy, liên tục rống to, dùng cái này để giảm sự kinh hoảng trong lòng của hắn.

Mà so với hắn, thì hai vị tiên thiên trấn tĩnh hơn rất nhiều.

Dù sai, bọn họ có thể di đến ngày hôm nay, đều phải đi qua vô số chém giết, chân đạp lên núi xương mà thành.

Ma Môn tuy mạnh, nhưng cũng không thể khiến cho bọn họ sợ hãi đến vậy!

"Binh tướng đã bắt đầu hội tụ nhưng…"

Phạm Cưu cúi đầu xuống: "Nhưng quận trưởng đại nhân không có ra lệnh, hơn nữa, nhân thủ của chúng ta cũng không đủ."

"Còn về phần triệu tập quân lính những thành trì lân cận, chúng ta đã viết thư đi, nhưng đợi bọn họ chạy tới, thì ít nhất cũng mất ba ngày!"

"Giang gia, thế nào rồi?"

Dư Tĩnh Thạch im lặng không nói.

Rất lâu sau, hắn mới bình tĩnh mở miệng, nói: "Thân phận của đệ tử Ma Môn, ngươi có biết không?"

Phạm Cưu nhẹ nhàng lắc đầu: "Ta không rõ lắm."

"Ta nghe nói."

Dư Tĩnh Thạch nhắm mắt lại, nói: "Chỉ cần chúng ta không biết thân phận của Ma Môn đệ tử, thì khả năng cao là bọn họ sẽ tiếp tục che giấu, không có đi giết những người khác. Mà sở dĩ Giang gia gặp nạn, cũng bởi vì bọn họ biết được tung tích của Ma Môn, nên mới bị diệt tộc bịt miệng!"

"Ý của ngươi là..."

Phạm Cưu co rụt mắt lại: "Chỉ cần người của Giang gia không có ai trốn ra được, là bọn họ sẽ không động thủ với chúng ta?"

"Có khả năng này."

Dư Tĩnh Thạch trợn mắt nhìn Phạm Cưu: "Cho dù động thủ, thì trước tiên bọn họ sẽ động thủ với người của nha môn trước.

"Đây là ngồi chờ chết!"

Phạm Cưu nổi giận: "Đem mạng sống của mình đặt trong tay của Ma Môn, các ngươi cho rằng Tam Hà Bang có thể thoát được sao?"

"Ta cũng cho người thử tiến vào."

Dư Tĩnh Thạch nhẹ nhàng thở dài: "Mà tầng sương trắng bao vây Giang gia, khi đi vào sẽ mất phương hướng, dù là nhất lưu cao thủ, cũng chỉ có thể cam đoan toàn thân trở ra. Tình huống như vậy, thì cứu người thế nào? Hơn nữa, ngươi cảm thấy chúng ta tiến vào, là có thể cứu được người sao?"

Phạm Cưu đứng yên trong sân, không nói tiếng nào.

Rất lâu sau, hắn mới nhìn chằm chằm Dư Tĩnh Thạch rồi chậm rãi nói: "Như vậy, Dư bang chủ có biết người của Ma Môn là ai không?"

Dư Tĩnh Thạch ngậm miệng, không đáp.

"Hừ!"

Phạm Cưu hừ lạnh một tiếng, vung tay áo lên, quay người muốn rời đi.

"Phạm tiền bối!"

Ở xa xa, có một người vội vàng chạy tới: "Chu bộ đầu, Vương bộ đầu bị ám sát! Còn có Trương đại nhân, rồi quận trưởng dường như… dường như cũng gặp nạn!"

Cơ thể của Phạm Cưu cứng lại, vội vàng quay đầu, liếc nhìn Dư Tĩnh Thạch.

Ma Môn bắt đầu thanh lý những người khác!

Mà lúc này, bên trong quận thành, có vô số ánh lửa nổ lên.

Quận thành, loạn thành một mảnh!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK