Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Người Tình Trí Mạng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Anh đã bảo vệ em ba năm trời, ba năm này chung quy em vẫn phải trả lại cho anh.

Trước lễ Tế đông, Tưởng Ly đã có biện pháp dự phòng.

Lục Đông Thâm hứa với cô sẽ bảo đảm Đàm Diệu Minh có thể tham gia lễ Tế đông đúng thời gian. Mặc dù cô biết một người như Lục Đông Thâm sẽ không coi lời hứa là trò trẻ con, nhưng cô cũng hiểu những tội trạng mà Đàm Diệu Minh đang mắc phải. Không chỉ mình cô hiểu mà cả Thương Lăng này đều biết rõ con thuyền của Đàm Diệu Minh đã lật. Thế nên lễ Tế đông lần này khiến tất cả mọi người tham gia đều phải lo lắng.

Việc cô cần làm chính là phòng trường hợp “vạn nhất”. Trong lễ Tế đông, quyền uy của cô dĩ nhiên không thể bằng được Đàm Diệu Minh, nhưng cũng còn hơn cả lễ tế bị hủy bỏ.

Lễ tế đông có một “hồng trường”.

Cái gọi là “hồng trường” nói trắng ra không khác gì một phòng nghỉ ngơi hay một phòng thay đồ trước lễ tế. Đó là một khu vực được dựng lên tạm thời dưới chân núi trước lễ Tế đông. Diện tích khá rộng lớn. Bên trong, ngoài những phục trang chuẩn bị cho ngày lễ tế và làm nơi nghỉ ngơi cho mọi người thì còn có thể cất giữ không ít đồ đạc. Tác dụng của nơi này rất lớn, trong thời gian chuẩn bị, nơi đây cũng làm nơi nghỉ ngơi cho các thành viên tham gia tế lễ.

Thời gian bắt đầu lễ Tế đông của Thương Lăng phải thống nhất với giờ mặt trời mọc.

Mùa đông, mặt trời mọc khá muộn.

Nhưng Tưởng Ly thức trắng cả đêm, từ sớm đã có mặt ở hồng trường.

Vào giờ gà còn chưa thức dậy, cô đã thấy Tưởng Tiểu Thiên cuống cuồng chạy vào nói với cô: Đàm gia quay về rồi!

Tưởng Ly giật thót, vội đứng lên, lao ra ngoài.

Trong hồng trường có một nơi chuyên dùng để đặt các quan tài, bởi vì lễ Tế đông năm nào cũng có một hai gia đình có người thân qua đời. Thế nên các quan tài sẽ được khiêng tới đây trước, sau đó sẽ được các nhân viên có liên quan khiêng lên tận đỉnh núi.

Đàm Diệu Minh đứng ngay trước quan tài.

Hai cỗ quan tài chuẩn bị Tề Cương và một người đàn em lúc trước để tại nơi ở của Tưởng Ly đã được khiêng tới đây, tiếp đó lại có thêm hai người anh em không cứu được về sau, tổng cộng là bốn cỗ quan tài, được xếp thẳng hàng theo hình nhữ Nhất (一).

Cái bóng cao lớn của Đàm Diệu Minh chìm khuất trong sắc trời lờ nhờ, âm u, yên lặng nhìn ngắm bốn cỗ quan tài. Sau khi nghe thấy tiếng động, anh cũng không quay đầu lại. Anh đưa tay nhẹ nhàng cọ lên mép của những chiếc quan tài, từng cái từng cái một. Tưởng Ly chạy rất gấp gáp, sau khi nhìn thấy anh thì đột ngột dừng bước, thở hồng hộc. Tuy chỉ nhìn thấy bóng lưng của anh, nhưng bao nhiêu cảm xúc hỗn độn đè chặt trong lồng ngực nhiều ngày qua lập tức bùng nổ rồi lan tỏa, sau đó tất cả tụ lại thành một dòng nước mắt ào ào như suối chảy, như lũ cuốn, như tuyết lở. Nhưng tất cả những mừng rỡ, kích động ấy, khi bật ra thành tiếng lại trở thành một âm thanh dè dặt, nhỏ nhẹ. Thanh âm của cô mỏng manh dễ vỡ như tiếng của một con chim: “Đàm gia.”

Bàn tay đang chống lên quan tài của Đàm Diệu Minh chợt khựng lại. Lát sau, anh quay người qua.

Anh lại là Đàm Diệu Minh của ngày xưa.

Không còn sát khí hung tợn như khi ở trong bệnh viện, không còn sự máu me khiến người ta ngửi thấy mùi cũng phải tê tái ruột gan. Sau lưng anh là cả một bầu trời đen đặc. Ở một góc đường chân trời, biển mây đang thấp thoáng hiện lên giữa những ngọn núi, như những ngọn sóng đang rục rịch cuộn trào lên xuống. Nét mặt anh chất chứa một nỗi đau, rồi lại hóa thành dịu dàng sau giây phút nhìn thấy Tưởng Ly, giống như cát trắng rơi xuống dòng sông Nhật Nguyệt dài đằng đẵng, nhẹ nhàng thong thả.

Anh giơ tay về phía cô.

Tưởng Ly chỉ sợ cảnh tượng đang hiện hữu trước mặt là một giấc mơ, thế nên không dám liều lĩnh lỗ mãng xông lên. Cô đi từng bước cẩn thận về phía anh, cho tới khi, tay cô được anh nắm chặt.

Trái tim thắt lại bao ngày qua bỗng nhiên được đặt xuống, đồng thời ngay lúc ấy, hốc mắt cô cũng đỏ rực lên.

Đàm Diệu Minh nhìn cô bằng ánh mắt xót xa, rồi đưa tay lau đi vệt ướt nơi khóe mắt cô. Anh nói nhỏ: “Nha đầu ngốc, khóc gì chứ.”

Cô khẽ lắc đầu, cúi gằm xuống, cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt chuẩn bị tràn trề tuôn. Khi ngẩng mặt lên, khóe môi cô nở một nụ cười nhẹ: “Anh về được là tốt rồi, bây giờ tất cả mọi người đều đang đợi Đàm gia đấy.”

Đàm Diệu Minh nhìn khuôn mặt sáng như trăng của cô, đã có mấy lần không kìm được muốn ôm cô vào lòng. Anh muốn ôm chặt lấy cô, cảm nhận mùi hương và nhiệt độ của cô, cũng muốn hỏi một câu: Em có nhớ anh không? Em có đợi anh không? Tất cả những lời nói và sự kích động ấy đều bị anh ấn chặt vào tận đáy lòng. Anh biết, dẫu mình có khao khát đến mức nào cũng chẳng qua là trăng dưới nước, hoa trong sương, không chạm vào được, càng không ảo vọng được.

Cuối cùng, anh chỉ nói một câu: “Mấy ngày qua vất vả cho em rồi.”

Mọi tình cảm sâu sắc cuối cùng chỉ đọng lại thành hai chữ “vất vả”.

Tưởng Ly nghẹn ngào: “Là việc em nên làm mà.”

Đàm Diệu Minh quay người lại, nhìn xuống bốn cỗ quan tài. Anh vẫn nắm chặt bàn tay của Tưởng Ly chưa hề buông ra. Đây là việc duy nhất anh muốn làm và cũng có thể làm được, cứ thế nhẹ nhàng nắm tay cô trong lòng bàn tay mình. Tay của cô thật sự rất nhỏ bé. Lần đầu tiên khi anh nắm lấy nó, anh đã nghĩ: Sao trên đời lại có một bàn tay nhỏ đến như vậy? Vừa nhỏ lại vừa mềm mại, từng khớp ngón tay cũng thanh mảnh xinh xẻo, giống như bàn tay ngọc có thể đùa nghịch. Mỗi lần nắm tay cô, anh đều phải cực kỳ nhẹ nhàng, chỉ sợ không cẩn thận nắm chặt sẽ làm cô đau, làm cô bị thương.

Cho dù đến tận bây giờ, anh vẫn không đành lòng bỏ quá nhiều sức. Cô là người con gái duy nhất trong cuộc đời này khiến anh rung động, giống như trăng sáng vằng vặc trên cao, giống dòng suối mát lành nơi khe núi. Anh muốn được ôm vào lòng, bảo vệ và chăm sóc.

“Bốn người họ nhờ có em cũng đã được ra đi thanh thản.” Đàm Diệu Minh nói.

Tưởng Ly đột ngột siết chặt tay anh: “Đàm gia.”

Đàm Diệu Minh quay đầu nhìn cô. Bờ môi cô mấp máy một chút, dường như có vô vàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của Đàm Diệu Minh, cô chỉ nói một câu: “Em sẽ không để anh có chuyện gì đâu.”

Ánh mắt Đàm Diệu Minh hiền hòa như một con chim bồ câu, đối mặt với câu nói của cô cũng chỉ còn sự cưng chiều. Anh xoa đầu cô, khẽ thở dài: “Ngốc ạ, anh đã gặp chuyện rồi.”

Tưởng Ly cắn chặt môi, cắn rất mạnh.

Chung quy cô vẫn ngửi thấy mùi của tuyệt vọng từ những câu nói nhẹ nhàng thản nhiên của Đàm Diệu Minh, nhưng cô chưa bao giờ là một người cam chịu số phận. Giữa đêm đen mênh mông này, xuất hiện trong hồng trường đâu phải chỉ có mình Đàm Diệu Minh. Cách đó không xa có mười chiếc xe. Một vài chiếc cô khá xa lạ, nhưng có một chiếc cô rất quen mắt.

Đàm Diệu Minh với tư cách là người chủ trì của lễ tế không có quá nhiều thời gian để đau lòng thương cảm hay nói chuyện nhi nữ tình trường, chẳng bao lâu sau anh đã phải vào trong chuẩn bị mọi công việc. Khi Đàm Diệu Minh rời đi, cô nhìn thấy có một vài người từ những chiếc xe đó đi xuống, bám sát theo anh.

Một nỗi bi thương dâng lên trong lòng cô.

Nhìn theo bóng anh dần dần bị màn đêm nuốt chửng, Tưởng Ly nhủ thầm trong lòng: Đàm gia, anh đã bảo vệ em ba năm trời, ba năm này chung quy em vẫn phải trả lại cho anh.

Chiếc xe chìm khuất trong bóng đêm vẫn không nhúc nhích.

Nó lặng lẽ im ắng như một linh hồn.

Hồng trường là một địa điểm trung chuyển của núi Thiên Chu, có tác dụng chuyển tiếp từ trên xuống dưới và ngược lại. Men theo con đường núi quanh co là có thể lái xe xuống núi, vòng theo con đường núi nhỏ hẹp là có thể đi bộ lên tới đỉnh.

Tưởng Ly đi về phía chiếc xe đó.

Trong bầu không khí hơi loãng, có mùi thuốc lá, thoang thoảng khi có khi không, mỏng manh như những sợi tơ du ngoạn khắp nơi.

Cô biết mặt người tài xế đó, lái xe rất vững vàng, đồng thời cũng là một vệ sỹ có thân thủ không tồi. Người ấy nhìn thấy cô đi đến thì lập tức bước xuống xe, hơi kéo cánh cửa hàng ghế sau ra, làm một động tác mời.

Cửa xe vừa mở, từ trong tỏa ra một mùi hương nam tính nồng nàn, thanh mát sạch sẽ, vừa xa cách lại có phần quyến rũ, giống như lớp băng dưới gió trăng, bảy phần lý trí, ba phần dụ dỗ. Tưởng Ly hít sâu một hơi rồi chui vào trong xe.

Lục Đông Thâm ngồi ở ghế sau, bên cạnh có gạt tàn thuốc, bên trong đặt một đầu lọc. Mùi thuốc lá bên trong xe không quá nồng. Có lẽ trong lúc cô nói chuyện với Đàm Diệu Minh, anh đã mở cửa sổ giải phóng bớt ra ngoài. Thế nên, mùi thuốc lá trong không khí mới giống như nanh vuốt của anh, không lúc nào không yên lặng đứng trong bóng tối quan sát mọi thay đổi của thời thế.

Người tài xế đó không lên xe, chỉ đóng chặt cửa xe lại.

Làn hơi ấm áp trong xe len lỏi từng lỗ chân lông, ngăn cản mọi sự lạnh lẽo trước khi bình minh tới. Cô nói một câu cảm ơn với Lục Đông Thâm, việc Đàm Diệu Minh có thể xuất hiện ở đây không dễ dàng gì.

Nhưng Lục Đông Thâm chỉ khẽ cười: “Tưởng Ly, những gì em nợ tôi sao có thể trả hết chỉ bằng một tiếng ‘cảm ơn’?”

Tưởng Ly ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt anh ẩn nấp trong bóng tối, nụ cười rất thoáng qua, chỉ như đàn cá loáng thoáng lướt qua giữa gợn sóng lăn tăn. Nhưng rất nhanh, sự nghi hoặc dâng lên trong đôi mắt anh, anh giơ tay hướng về phía gò má cô.

Đầu tiên cô giật mình, sau khi phản ứng lại định né tránh thì đã không thể trốn được nữa. Lòng bàn tay rộng dày của anh áp lên má cô rồi trượt qua, từng ngón tay gầy xuyên qua những lọn tóc của cô. Anh hỏi nhỏ: “Cắt tóc rồi sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Thanh Thảo05 Tháng hai, 2018 07:55
Khi nao ms co chuong ms z ad
Avatar
Con Ông Lộc01 Tháng ba, 2018 20:39
Tự dặn lòng mk để full rùi đọc nhưng trớ trêu thay k thể cưỡng lại sức hút từ e nó 😑😑😑 Ad nhanh ra chương mới hộ e cái
Avatar
Kyo Kaiyuan02 Tháng tư, 2018 14:05
truyện của Ân Tầm thật là đỉnh cao! Sức hút của nó mang lại còn hơn ma túy❤❤❤
Avatar
Kyo Kaiyuan02 Tháng tư, 2018 14:05
truyện của Ân Tầm thật là đỉnh cao! Sức hút của nó mang lại còn hơn ma túy❤❤❤
Avatar
Thanh Van04 Tháng tư, 2018 19:06
cô ráng edit đều đều nhá, mỗi ngày một chương tôi chờ đợi muốn chết mất.fighting!
Avatar
Trần Thu Hương19 Tháng tư, 2018 22:45
khi nao ms ra chuong mới v ad ơi
Avatar
Ninh Tịch13 Tháng sáu, 2018 21:06
Đây là một sự đổi mới của má Tầm. Mấy truyện trước toàn là H, H và H+
Avatar
Quynh To14 Tháng sáu, 2018 19:22
truyện này HE hay SE vậy mọi người???
Avatar
Phạm Thùy Linh15 Tháng sáu, 2018 01:54
bứt tóc đếm ngày truyện hoàn .-.
Avatar
Phương Thảo Hà16 Tháng sáu, 2018 18:13
chương mới vẫn chưa ra à Ad ơi
Avatar
Hạnh Nguyễn28 Tháng sáu, 2018 13:03
ad ơi 3 chương mỗi ngày đi e hóng quá
Avatar
Thi Kiều Lê21 Tháng bảy, 2018 01:17
mik nghe ns kết se hay j á
Avatar
Trần Trà Vân24 Tháng bảy, 2018 22:02
quá hay mau ra chương mới đi ad
Avatar
Hang Vuong27 Tháng bảy, 2018 23:07
trời ơi ra chap ms đi ạ mong ngóng lâu lắm r
Avatar
Hồng Vy05 Tháng tám, 2018 22:27
theo thói quen mỗi tối trước khi đi ngủ là vào app xem ad thêm chương mới không ko thêm là buồn nguyên ngày
Avatar
Kwon ji Yeon19 Tháng tám, 2018 02:41
Truyện bao nhiêu chương v ng
Avatar
Đoànnguyễn Phươnglinh16 Tháng chín, 2018 14:05
lâu v~ =.=
Avatar
Hồng Vy13 Tháng mười, 2018 18:58
sót ruột quá
Avatar
Mỹ Ngân14 Tháng mười, 2018 21:24
Mong mỗi ngày ra 10 chương đi ạ. Ngày nào cũng sốt ruột chờ đợi
Avatar
Hồng Vy14 Tháng mười, 2018 22:56
đã 3 ngày rồi. b dịch nhanh đi 😍
Avatar
Huỳnh Trân21 Tháng mười, 2018 21:50
lâu ra chương mới quá =.=
Avatar
Chi Lê10 Tháng mười một, 2018 18:14
Chưa ra hết à các bạn
Avatar
Dong hana Vo05 Tháng mười hai, 2018 19:55
Lâu ra quá..Nhanh đi bạn ..hóng quá à...!
Avatar
Dong hana Vo05 Tháng mười hai, 2018 19:55
Lâu ra quá..Nhanh đi bạn ..hóng quá à...!
Avatar
Đông Phương Bích Thủy07 Tháng mười hai, 2018 18:19
sao truyện hay bị ngắt z
Avatar
An Shang01 Tháng một, 2019 17:28
nghe nói truyện này là se đó. nếu t nhớ k nhầm thì trong truyện Bảy năm... có vụ tìm thấy xác LĐT trần truồng dưới biển mặt bị đập nát bét hay gì mà
Avatar
Hồng Vy02 Tháng một, 2019 13:49
bảy năm là nói Lục Bắc Thâm chứ đâu phải LĐT nhỉ
Avatar
Hồng Vy02 Tháng một, 2019 13:49
truyện càng ngày càng càng hay
Avatar
Hồng Vy02 Tháng một, 2019 13:50
web ít người dịch quá hay sao vậy
Avatar
Dong hana Vo05 Tháng một, 2019 22:13
ra nhanh đi ạ...truyện đang hay...hóng muốn chết luôn..!!!
Avatar
MyMy Nguyễn24 Tháng một, 2019 17:49
lâu quá
Avatar
Trịnh Ngân18 Tháng hai, 2019 08:45
Dịch giả cố lên nha ❤ Truyện đang rất hay
Avatar
MyMy Nguyễn26 Tháng hai, 2019 21:16
hnay chưa có truyện buồn
Avatar
Thu Phươngg14 Tháng ba, 2019 18:15
Chương 399 k có gì ạ 😢😢
Avatar
Mỹ Mỹ13 Tháng tư, 2019 19:17
sao lâu ra chương mới z ???
Avatar
Thành Võ13 Tháng tư, 2019 22:37
Chương 415, 416, 417 không tải về được là sao ad ?
Avatar
Mỹ Mỹ14 Tháng tư, 2019 12:05
chương 418 đợi cả tuần r aaaaaaaaaaaa
Avatar
Mạch Thượng Hoa29 Tháng năm, 2019 12:46
hóng chương mới a~~~
Avatar
Mỹ Mỹ02 Tháng sáu, 2019 18:12
Chương 448 hơi lâu r đó ad :)
Avatar
Sương EmM Nguyễn Thị05 Tháng sáu, 2019 10:08
Hicccc... bao nhiêu lâu mới kết nhỉ?😪
Avatar
Phi Phi18 Tháng sáu, 2019 11:17
chị ơi nhanh nhanh em hóng quá rồi:(
Avatar
Dong hana Vo18 Tháng sáu, 2019 14:13
Truyện đang hấp dẫn , hóng ra nhanh :)))
Avatar
Mỹ Mỹ28 Tháng sáu, 2019 18:40
Chương 494 sắp có H coi rồi hận Nhiêu Tôn dễ sợ😤😤
Avatar
Mạch Thượng Hoa06 Tháng bảy, 2019 20:54
Hóng chương mới a ~~~
Avatar
Mỹ Mỹ03 Tháng tám, 2019 20:05
lâu ra chương quá :((
Avatar
Mỹ Mỹ06 Tháng tám, 2019 08:09
ra chương hơi lâu rồi đấy :))
Avatar
Anhh Thyy11 Tháng mười, 2019 19:29
nghe nói là 99,999% là kết se có nên đọc nx hokk
Avatar
NguyễnThanh Trúc18 Tháng mười, 2019 20:35
truyen chua full so ket se nen chua dam doc, tuy rằng truyện của ân tầm kết lun là he.. có ai cho tui bik kết gì ko mn😗
Avatar
Anhh Thyy08 Tháng mười một, 2019 17:34
Kết SE nam chính die mấy bác ạ :(
Avatar
Đoàn Yến14 Tháng mười một, 2019 21:18
♥️♥️
Avatar
Nguyễn Thị Thanh Tâm17 Tháng mười một, 2019 13:55
đợi gần 2 năm cuối cùng cũng hoàn rồi 😢
Avatar
Hy Hy Hy01 Tháng mười hai, 2019 21:09
Hahaha. Đợi full mới đọc nè, lâu lắm luôn rồi á
BÌNH LUẬN FACEBOOK