• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Trong nhà tranh lụi bại ở sau núi Quân gia, thiếu nữ nằm ở trên chiếu, sắc mặt tái nhợt như đã chết, không có chút máu nào, ngay cả môi cũng trắng bệch.

Đau, đau quá……

Đau đớn mạnh mẽ xông thẳng vào linh hồn, trong lòng Quân Thanh Vũ lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, loại thống khổ này hẳn là sau khi thân thể bị nổ đến tan nát để lại, như thế xem ra nàng đã đồng quy vu tận với Quân Mộng Liên.

Từ từ mở hai mắt, trong nháy mắt, vẻ mặt của nàng ngẩn ra, trong mắt lộ ra tia hoang mang, nghi ngờ đánh giá bài trí trong nhà tranh.

Đây là một phòng nhỏ tương đối trống, gia cụ cũng chỉ có một cái bàn, nhưng vì sao phong cảnh nơi này lại khiến cho nàng cảm thấy quen thuộc như thế? Thật giống như nơi nàng ở trước khi rời khỏi Quân gia.

Không phải nàng đồng quy vu tận với Quân Mộng Liên sao? Vì sao lại trở lại nơi này?

“Quân Thanh Vũ, Quân Thanh Vũ!”

Đột nhiên, một giọng nói hơi quen thuộc từ bên ngoài nhà tranh truyền đến, Quân Thanh Vũ không nhịn được khẽ nhíu mày lại, ánh mắt do dự nhìn ra ngoài cửa……

“Hồng hộc! Hồng hộc!”

Chỉ thấy tiểu mập mạp chạy mồ hôi đầm đìa chạy vào, hắn lau mồ hôi trên trán, sau khi nhìn thấy Quân Thanh Vũ đã mở to mắt, không nhịn được sửng sốt một chút: “Quân Thanh Vũ, ta nghe nói ngươi bị những hỗn đản Quân Nhất Phàm kia đánh một trận, a, sao ngươi nhìn ta làm gì?”

“Mập mạp, sao ngươi lại ở đây?”

Nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt này, trí nhớ của Quân Thanh Vũ như dừng lại ở mười năm trước, mùa hè nàng bị đuổi ra khỏi Quân gia kia, bây giờ gặp lại cố nhân, khiến giọng nói của nàng bất giác chứa vài tia run rẩy.

“Nơi này là Quân gia, ta không ở đây vậy thì ở đâu?” Quân béo kỳ quái nhìn Quân Thanh Vũ, trong mắt nhỏ hiện ra quan tâm nồng đậm: “Quân Thanh Vũ, ngươi không có chuyện gì chứ? Sẽ không bị những gia hỏa Quân Nhất Phàm đó đánh đến choáng váng chứ?”

Khuôn mặt đầy vẻ lo lắng kai khiến cho trong lòng Quân Thanh Vũ ấm áp, nàng lắc đầu, nói: “Ta không sao.”

Vào mười năm trước, lúc nàng bị đuổi ra khỏi Quân gia, Quân béo là người duy nhất bảo vệ nàng, mà mười năm sau nàng quay lại Quận Thành muốn đi tìm hiểu tình huống của Quân béo, lại biết được hắn bị một đám dòng chính Quân gia đánh chết.

Cho nên, từ sau khi rời khỏi Quân gia, nàng không còn gặp qua Quân béo.

Lúc này lại nhìn thấy hắn lần nữa, thì có một loại cảm giác như đã qua mấy đời rồi……

“Không! Không đúng!” Trong giây lát chợt nàng đã nhận ra cái gì đó, sắc mặt đột nhiên biến đổi, đôi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn béo múp phía trước.

Bộ dáng bây giờ của Quân béo là thiếu niên mười lăm tuổi, nhưng nếu hắn còn sống, tuổi phải là khoảng hai mươi năm, huống chi người chết không thể sống lại, sao hai bọn họ lại đều xuất hiện ở sau núi Quân gia?

“Cái gì không đúng? Quân Thanh Vũ, ngươi thật sự không có việc gì chứ?” Quân béo lẩm bẩm tự nói, nàng sẽ không thật sự bị những hỗn đản Quân Nhất Phàm kai đánh cho choáng váng chứ?

“Mập mạp, ngươi có thể giúp ta bê một chậu nước đến đây hay không?” Nhắm hai mắt lại, Quân Thanh Vũ yếu ớt nói.

Quân béo nhìn dáng vẻ mỏi mệt của thiếu nữ, như có thể thấy được gật đầu: “Được, vậy ngươi ở đây chờ ta, rất nhanh ta sẽ trở về.”

Không để cho Quân Thanh Vũ chờ lâu, hắn cố gắng hết sức ôm một chậu nước thở hổn hển đi đến, ầm một tiếng, đặt chậu nước ở trên bàn, bọt nước vẩy lên mặt của hắn, hắn lại như không phát hiện ra, chỉ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Quân Thanh Vũ.

Quân Thanh Vũ từ từ mở mắt ra, từ trên giường đứng lên, khẽ đi đến trước chậu đồng, cúi đầu nhìn xuống mặt nước trong veo……

Trên mặt nước lay động gợn sóng chiếu ngược lại hình ảnh một khuôn mặt gầy gò, còn chứa vẻ ngây thơ của thiếu nữ, tuy bệnh trạng có vẻ có chút suy nhược, nhưng có thể tưởng tượng được sau này khuôn mặt này sẽ có bao nhiêu tuyệt sắc khuynh thành.

Quân Thanh Vũ giơ tay xoa khuôn mặt của mình, lòng nàng không tự giác được run rẩy……

Rõ ràng là trước đó khuôn mặt của nàng đã bị hủy dung, hơn nữa Quân béo xuất hiện và

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK