• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

“Mập mạp.”

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, thiếu nữ đi ở phía trước đột nhiên dừng chân lại, xiêm y tuyết trắng ở trong gió mắt thổi lên một góc áo, tóc đen khẽ bay, nàng đưa lưng về phía Quân béo, hỏi: “Ngươi thường xuyên làm như vậy?”

Quân béo ngẩn ra một chút, không dám nhìn bóng dáng của thiếu nữ.

“Cũng không phải thường xuyên, chỉ là trước đó ta mới được phát tiền tiêu vặt không lâu đã tiêu hết, ngay cả tiền mua dược đều không có.”

“Ngươi không sinh bệnh, mua dược làm gì?” Quân Thanh Vũ nhíu mày lại, nhàn nhạt hỏi.

Mập mạp thấp giọng: “Không phải ngươi bị Quân Nhất Phàm bọn họ đả thương sao? Ta nghĩ chắc là tiền tiêu vặt của ngươi lại bị bọn họ đoạt đi rồi, cho nên……”

Nghe vậy, Quân Thanh Vũ ngẩn người ra, trong lòng không biết là cảm giác gì, cảm động? Hoặc là mắng mập mạp này một trận?

Cuối cùng nàng chỉ than nhẹ một tiếng: “Mập mạp, ngươi cũng không cần giúp ta như vậy .”

“Quân Thanh Vũ, ngươi là một bằng hữu duy nhất ở trên đời này của Quân béo ta, nếu ta không giúp ngươi, còn có thể giúp ai?”

Trong nháy mắt, lời nói kiên quyết của mập mạp khiến trong lòng nàng chảy quá một dòng nước ấm, nàng thẳng lưng lên, một khắc kia, giọng nói kiên định khiến người rung động: “Về sau chúng ta sẽ không thiếu tiền nữa.”

Đúng vậy, luôn có một ngày thoát khỏi tất cả khốn cảnh.

Quân béo ngạc nhiên ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn bóng dáng vững chắc của thiếu nữ, ánh mắt hiện ra một tia hoảng hốt, từ sau khi bị Quân Nhất Phàm đả thương, nàng thật sự đã thay đổi, trở nên kiên cường đáng tin cậy như thế ……

Tàng Thư Các là nơi cung cấp cho các đệ tử Quân gia đọc sách, cho dù ngươi ở Quân gia có thân phận gì, đều có thể đến Tàng Thư Các chọn võ kỹ hoặc là đọc thư tịch, nhưng Tàng Thư Các cũng phân chế độ cấp bậc, thực lực càng mạnh có khả năng đi lên tầng cũng càng cao, đương nhiên phế vật như Quân Thanh Vũ như vậy cũng không có tư cách đến loại địa phương Tàng Thư Các này.

Nhưng mà, giờ phút này lầu một Tàng Thư Các, mọi người đều chuyển ánh mắt từ trên sách xuống dưới, kinh ngạc nhìn thiếu nữ sáng rực rỡ như ánh mặt trời đang đi đến……

“Đây không phải là phế vật Quân Thanh Vũ kia sao? Sao nàng lại đến đây?”

“Có lẽ là đi nhầm đi, loại địa phương này cũng không phải là một phế vật có thể đến……”

Thiếu nữ đến một viên đá ném xuống hồ nước đang tĩnh lặng, nháy mắt khơi dậy từng trận gợn sóng, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía nàng, trong trào phúng còn mơ hồ chứa một tia vui sướng khi người gặp họa.

Bây giờ Quân Nhất Phàm đang ở trong Tàng Thư Các, không nghĩ đến phế vật này lại có lá gan đến đây, bây giờ có trò hay để nhìn rồi……

“Im lặng!”

Đột nhiên, một tiếng hét lớn từ phía sau mọi người vang lên, trong phút chốc toàn bộ Tàng Thư Các đều yên tĩnh……

Mọi người tự động tách ra một con đường, toàn bộ ánh mắt đều chuyển về phía thanh niên mở miệng quát lớn.

Khuôn mặt của thiếu niên kia tuấn lãng, mặc cẩm hoa y phục ở trên

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK