Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Song Bảo Trăm Tỷ : Mommy, Tới Đánh Call !
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Nhu Gia đi ra từ tòa nhà bên cạnh, liền thấy được chiếc xe ngừng ở ven đường kia vô cùng quen thuộc.

Đôi mắt cô ta sáng ngời, không nghĩ tới đi gặp một người bạn cũng lại có thể gặp được Phong Thanh Ngạn.

Thật đúng là làm người tin tưởng có chút duyên phận là trời cao chú định.

Nhanh chóng lấy gương ra để trang điểm, nở nụ cười ưu nhã, chuẩn bị tiến lên chào hỏi.

Còn đi chưa được mấy bước, bước chân lại bỗng dưng dừng lại ——

Bên kia, nửa cửa sổ xe hạ xuống, Phong Thanh Ngạn đang ở dùng một loại ôn nhu xưa nay chưa từng có rồi lại ánh mắt chắc chắn nhìn vào một chỗ cửa sổ nhỏ trên tầng hai.

Thế gian lưu luyến, giống như thế này.

Bạch Nhu Gia đương nhiên biết đó là phòng ai, bởi vì trong tay cô ta có một phần tư liệu đơn giản có liên quan với Hạ Tiểu Nịnh.

Đố kỵ mãnh liệt giống một mạng lưới vô hình, gắt gao giữ chân cô ta bước về phía trước, làm mặt cô ta trở nên có chút vặn vẹo.

Không có tiến lên nữa, cô ta quay người, đi vào đường cây xanh không có người.

Lấy điện thoại ra, bấm dãy số ra——

“Nhị tẩu Phong gia, chị mấy ngày trước đây hỏi em mua viên Lam Toản kia em đã lấy được, chúng ta ra ngoài gặp mặt nhau đi?”

……

Hạ Tiểu Nịnh về nhà liền nhìn thấy mẹ ngồi ở trên sô pha, vừa nghe đến tiếng mở cửa, Cố Lâm Anh nhanh chóng đem trong đồ trong tay giấu ở phía dưới đệm.

“Rút thưởng đã xong rồi?”

“Đúng vậy ạ, trúng thưởng.” Hạ Tiểu Nịnh lấy chìa khóa xe BMW ra, đặt ở trên bàn nhỏ phòng khách, “Cái này ba về sau đi làm đều có thể lái xe đi, miễn cho mỗi ngày dầm mưa dãi nắng.”

“Ngày mai mẹ liền cùng ba lái xe đến chỗ bán nhà, cũng bảo ba con mỗi ngày đưa con đi làm!”

Cố Lâm Anh vui rạo rực cầm cất chìa khóa xe, nhìn Hạ Tiểu Nịnh đi vào toilet, mới nhanh chóng đem cái áo len sắp đan xong dưới đệm ra chạy nhanh vào phòng ngủ chính, “Ông nó à!”

Đang cắt hoa tỉa cành Hạ Chí Dũng bị dọa nhảy dựng, “Có chút tuổi rồi, chạy như vậy làm gì?"

“Ai nha, ông xem! Đây là chìa khóa xe Tiểu Nịnh hôm nay trúng thưởng mang về ! Tôi liền nói Mộ Đình Tiêu là khách quý, nhất định sẽ thiên vị nó đi? Tiểu Nịnh chúng ta, nhất định là đang yêu đương với thằng bé!”

“…… Bà mỗi ngày ở chỗ nào đào được nhiều tin tức nhỏ như vậy ? Tại sao biết hôm nay khách quý rút thưởng là Mộ Đình Tiêu?”

“Ha ha,” Cố Lâm Anh ngạo kiều mà thần bí cười cười, “Sơn nhân tự có diệu kế!”

“……”

……

Hạ Tiểu Nịnh làm ổ trong nhà ba ngày.

Đến buổi sáng ngày thứ tư, hai phụ huynh đều đi ra ngoài, cô một mình ngồi ở trước bàn ăn húp cháo, cửa bỗng nhiên đã bị gõ vang lên.

Chẳng lẽ Phong Thanh Ngạn chạy tới bắt bớ người? Đây cũng quá sốt ruột đi à nha?

Cô đứng dậy, cố gắng chân bước nhẹ đi qua đó, nhìn qua mắt mèo xem phía ngoài cửa.

Không ai cả.

Chẳng lẽ là mình nghe lầm?

Cô bước hai bước trở về, cửa lại vang lên.

“……”

Hạ Tiểu Nịnh lại lần nữa thò lại gần cửa bên kia, bên ngoài vẫn là không ai.

Chẳng lẽ là trò đùa dai?

Cô nhíu nhíu mày ý định làm lơ, nhưng cửa lại vang lên.

“Vị nào?” Cô dứt khoát một chút kéo ra, nhìn xem rốt cuộc ai nhàm chán như vậy !

Ngoài cửa hai em nhỏ dễ thương đồng loạt đứng đấy, ngay cả kiểu dáng quần áo đều là tỉ mỉ phối hợp qua.

Phong Tu Viễn mặc áo POLO màu đen cộng thêm quần đùi màu trắng với giày trắng nhỏ, một thân tiêu sái đẹp trai, chỉ là thần sắc tương đối kiêu căng.

Phong Mạn Mạn cùng anh trai mặc giống áo trên cùng giày, với một cái váy màu trắng dài đến đầu gối, ngoan ngoãn đáng yêu mà cúi đầu về phía Hạ Tiểu Nịnh, “Hôm nay là ngày hội phụ huynh và học sinh của trường học chúng em, Tiểu Nịnh, xin chị tham gia cùng chúng em!”



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Gia LinhLinh08 Tháng mười một, 2019 22:59
Cười cx ko đc luôn
BÌNH LUẬN FACEBOOK