Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Khống Trùng Khống Thiên Hạ (Khống Trùng Khống Vận Mệnh)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi mọi việc hoàn thành, Tú Hạ Thảo bước xuống hồ. Nước làm cho y phục dán chặt vào cơ thể của nàng làm cho những đường cong mê người hiện rõ.

Tú Hạ Thảo ánh mắt quyến rũ nhìn hắn ý tứ mời chào rõ ràng, Trần Duyên cười ha hả liền đi xuống. Thân là người trong ma giáo thì đây cũng không phải là lần đầu, chỉ là từ khi phát hiện đan điền vấn đề thì tinh thần của hắn hoàn toàn bị đè nặng.

Nay mọi việc đã được giải quyết cũng đã đến lúc thả lỏng tinh thần. Tu luyện là một quãng đường dài, cứ thuận theo tâm cảnh mà đi. Gò bó bản thân chỉ làm hẹp đi con đường tu luyện.

Hắn lại gần kĩ lưỡng ngắm nghía cơ thể nữ nhân. Cặp núi đôi căng tròn kia do không có chiếc yếm ngăn cản đã được y phục ôm sát tạo ra hình dáng rõ ràng. Mà bất ngờ ở chổ y phục thắm nước vốn nặng nhưng cũng không làm xệ xuống tiền vốn ngạo nhân kia của nàng đủ cho thấy sự săn chắc của nó.

Cặp mông phì mĩ được chiếc quần màu hồng phấn ôm chặt cứ vênh lên. Thấy Trần Duyên cứ đứng đó ngắm nhìn làm nữ nhân cảm thấy ngại ngùng. Đây là lần đầu tiên có nam nhân ngắm nhìn nàng lâu đến thế, nhìn thấy cặp mắt mê say của hắn làm nàng xúc động. Tú Hạ Thảo biết hắn mới chính là nam nhân mà nàng có thể nương tựa.

Một lúc sau, Tú Hạ Thảo chủ động cong chiếc lưng ong xuống làm cho bao nhiêu đường cong đều hiện rõ, ném ánh mắt mê say về phía hắn môi mấp mấy mời chào:

-Tiểu nô ở trong nước cảm thấy da thịt lãnh lẽo, chỉ mong chủ nhân lại gần đây ủ ấm cho thiếp.

Trần Duyên thấy nàng chủ động như vậy liền không chịu thua, hắn tiến đến ôm vu vật quyến rũ kia vào lòng trao cho nàng nụ hôn nồng cháy.

Trong khi lưỡi của cả hai đang chơi trò đuổi bắt, lúc thì trong miệng hắn lúc thì chạy khắp nơi trong miệng nàng thì đôi tay kia cũng không chịu yên phận. Bàn tay xấu xa của hắn rong ruổi khắp cơ thể nàng, từng lớp y phục được nhẹ nhàng cởi xuống làm lộ ra làn da trắng trẻo.

Khi tay của Trần Duyên vừa chạm vào da thịt thì cơ thể nàng khẽ run lên, không ngờ sau lần mưa móc lần trước cơ thể nàng đã không có sức kháng cự tới vậy.

Trần Duyên như thấy được điều đó đôi tặc thủ càng lúc càng làm loạn. Lúc thì xoa nắn cặp tiểu bạch thỏ săn chắc kia, lúc thì xoa lưng ong của nàng. Tay hắn lần theo da thịt xoa chiếc eo thon xuống cặp mông phì mĩ, rồi từ đằng sau tập kích tiểu cô nương bên dưới.

Lúc này Tú Hạ Thảo đã không còn bình tĩnh được nữa, nàng không đủ sức lực chống đỡ ngã vào lòng hắn. Sau một hồi chơi đùa cuối cùng nàng cũng phúng xuất, đợi tiểu mĩ phụ phục hồi sức khỏe hắn ngồi trên thành bờ hai chân nhúng vào nước.

Lúc này Tú Hạ Thảo nữa người trong nước giúp hắn cỡi y phục. Thân thể hắn hiện ra trước mặt nàng, cơ thể mặc dù hơi ốm nhưng góc cạnh rõ ràng, những khối cơ ở khắp nơi cho thấy sự rắn rõi. Trong lúc nàng còn đang say mê ngắm nhìn thì chiếc quần được hắn cởi ra, tiểu đệ to dài, những sợi gân hiện rõ như những con rồng quấn quanh cột trụ.

Đột ngột xuất hiện làm cho tiểu phụ ngỡ ngàng. Đây là lần đầu thấy dương vật lớn bằng này làm nàng lo sợ không biết tiểu cô nương bên dưới của mình có chịu nổi hắn hay không.

Thấy vẻ ngơ ngắc của Tú Hạ Thảo, Trần Duyên cười đắc ý:

-Tiểu nô của ta nàng còn chần chờ gì nữa, muốn chủ nhân chờ nàng sao?

Nghe lời thúc giục của hắn tiểu phụ mới giật mình, hai tay run run cầm lấy cột chống trời kia. Tiền vốn của hắn quả thật rất lớn, nàng dùng hai tay mới có thể cầm hết. Hai tay nàng lên xuống nhip nhàng làm cho Trần Duyên thoải mái không thôi, hết rên lên hừ hừ nói:

-Đúng là tiểu nữ nô của ta làm rất giỏi, mau dùng miệng của nàng khiến ta lên thiên nào.

Được hắn khen ngợi, tiểu mĩ phụ mừng rỡ ra sức phục vụ hắn. Đôi môi chín mọng quyến rũ đưa cự long vào miệng, nàng cố gắng nuốt hết vào tận sâu bên trong. Chiếc lưỡi đinh hương bên trong khoan miệng uốn éo như rắn cứ cuốn lấy cự long của hắn mà chà sát.

Vừa thôn phệ mắt nàng hướng về phía hắn tràn ngập vẻ say mê, phục tùng khiến Trần Duyên cảm thấy thành tựu. Có thể thuần phục nữ nhân dâm đãng như thế này làm hắn rất sảng khoái.

Hắn vừa hưởng thụ vừa xoa khuôn mặt, mái tóc nàng. Tiểu mĩ phụ vừa liếm múc nhưng khuôn mặt lai cố gắng chà xát tay hắn như con cún con lâu ngày thấy chủ.

Thấy nàng phục tùng Trần Duyên khoái chí ôm lấy đầu nàng mà nhấp hông. Cự long của hắn ra vào miệng, những cú nhấp vào tận cổ họng làm nàng khó chịu.

Càng làm cơn khó chịu liền biến mất, Tú Hạ Thảo cảm thấy nổi khoái cảm dâng trào. Nàng chủ động ôm eo hắn khiến cự long tiến vào sâu hơn.

Nữa canh giờ sau khi miệng nàng đã tên rần Trần Duyên rốt cuộc cũng phúng xuất. Tinh hoa của hắn tràn ngập miệng tiểu mĩ phụ chảy cả ra ngoài, nhưng nàng lấy tay hứng lại liếm mút sạch sẽ bởi vì hắn đã nghiêm lệnh là không bỏ phí giọt nào.

Trần Duyên nhìn nàng cười dâm đãng nói:

-Tiểu nô của ta có phải tiểu cô nương bên dưới của nàng rất không thoải mái đúng không? Nếu muốn không còn khó chịu nữa thì phải làm sao?

Nàng nghe vậy liền nở nụ cười quyến rũ ngồi lên thành bờ đưa chân thành chữ M ( là sao nhỉ ta không giỏi tưởng tượng cho lắm) để lộ hạ thể của nàng trước mặt hắn rồi lẵng lơ nói:

-Tiểu nô dù nằm mơ cũng muốn chủ nhân ban ơn mưa móc, xin chàng hãy cho cự long tiến vào tiểu cô nương của ta, khiến ta trở thành nữ nô dâm đãng nhất của chàng.

Nàng vừa nói bàn tay đồng thời đã ra vào hạ thân, đôi mắt phượng chỉ còn sự thèm khát.

Thấy Tú Hạ Thảo lẵng lơ mời gọi, Trần Duyên cũng đã đợi không kịp vận thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô”. Xung quanh người hắn liền lộ ra khí tức kì lạ, hấp dẫn chí mạng đối với nữ tử.

Khi hắn tới gần thì nàng trở nên điên cuồn hơn, thấy vậy Trần Duyên liền đưa cự long sát vào hạ thể nàng. Hắn chỉ chà xát bên ngoài muốn tự nàng đưa vào.

Tú Hạ Thảo đã không còn chịu được nữa, đôi tay trắng múp tóm lấy tiểu jj rồi từ từ nhét vào bên trong. Trần Duyên đột ngột đẩy mạnh hông làm cho cự long của hắn xông thẳng đâm vào hoa tâm làm nàng sướng muốn chết đi sống lại.

Hắn ôm nàng đứng lên, cự long vẫn ở trong tiểu huyệt tiến đến mật thất tu luyện. Từng bước đi hoa tâm của nàng bị mệnh căn của hắn hôn mạnh làm cho Tú Hạ Thảo sung sướng muốn ngất, khi tới nơi không biết đã tiết thân mấy lần.

Trong mật thất tu luyện, Trần Duyên ngồi ngay ngắn còn Tú Hạ Thảo ở phía trên hắn, chổ kia vẫn còn dính chặt không hề tách rời.

Trần Duyên vận thần thông, linh khí xung quanh với tốc độ mắt người thấy được xâm nhập vào cơ thể hắn rồi được dẫn dụ qua cơ thể nàng. Cả hai cứ như thế tu luyện tròn một ngày, tiểu mĩ phụ không biết đã cao trào bao nhiêu lần nàng chỉ biết hôm nay là ngày mãn nguyện nhất từ trước tới nay.

Thấy Tú Hạ Thảo đã như tàn binh bại trận Trần Duyên cũng không nỡ tiếp tục phá hư mà để nàng nằm ngủ như mèo con trong lòng, bản thân tiếp tục tu luyện.

Hắn mở mắt ra xem xét kĩ cơ thể liền cảm khái:

-Không ngờ chỉ tu luyện một ngày mà đã gần bằng một tháng ta tu luyện trước kia. Chân khí trong cơ thể đã tinh thuần hơn trước, có lẽ đã tiếp cận ba thành.

-Mộc Linh Thể quả là danh bất hư truyền, tốc độ hấp thu linh khí còn nhanh hơn lời đồn đại. Có lẽ đám con cưng của ông trời kia còn giấu diếm rất nhiều thứ.

Trần Duyên suy nghĩ một hồi rồi nhìn xung quanh liền cười khổ:

-Có vẻ như số linh thảo này không chịu nổi tiến trình tu luyện của ta được nữa.

Nhìn số linh thảo, linh mộc hắn vừa trồng mới một ngày trước còn căn tràn đầy sức sống mà bây giờ trở nên gầy gò, bụi Tam Diệp Thảo đã xuất hiện lá vàng.

Rồi nhìn qua Tú Hạ Thảo cơ thể vẫn trần truồng đang gối đầu lên chân hắn. Hôm qua hắn quá mạnh mẽ làm cho nàng ăn không tiêu, không biết đã phải tiết thân bao nhiêu lần tới khi hắn nhận ra thì nàng đã bất tỉnh từ khi nào.

Trần Duyên dùng ánh mắt thương xót nhìn nàng, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra bộ y phục tất nhiên là của nam nhân rồi mặc tạm cho nàng.

Hắn đứng lên bước tới mật thất lớn nhất, mở ra não hải ý định luyện tập thần thông ”Thần Khống Vạn Trùng”. Não hải vừa mở chào đón hắn là ánh mắt khinh bĩ của một già một trùng nhìn hắn.

Sau một hồi cười gượng làm lành thì mọi chuyện tạm lắng xuống, nhưng làm Trần Duyên đau đầu nhất vẫn là tiểu mập mạp.

Không ngờ hắn lại bị một con tiểu trùng bắt trẹt, ngoài lời xin lỗi chân thành ra thì con sâu mập kia còn muốn hắn tăng thêm ba thành chân khí nữa xem như là đền bù cho việc hắn tái phạm làm tiểu mập mạp giận dữ.

Trần Duyên sảng khoái đáp ứng nhưng với điều kiện ngược lại là Tinh Thần Trùng khi chiến đấu phải trợ giúp hắn. Cả hai bên đều đồng ý dưới sự làm chứng của Chu lão rốt cuộc mọi chuyện được giải quyết êm thắm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nguyễn Bảo Hùng27 Tháng sáu, 2019 10:54
tg ơi bạo chương đi chờ đợi mỏi mòn quá
BÌNH LUẬN FACEBOOK