• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng hôm sau :

Cô mở cửa phòng ra , liền có một bóng dáng lao tới . Cô né đi cú đấm , nắm chặt tay Ngọc Diện bẻ ra sau . Đưa chân đá vào mông cô ta

" Ah ! Anh dám đối xử với tôi như vậy ? "

Ngọc Diện ngã trên đất , cô bước qua cầm lấy bịt đồ ăn để trên bàn . Lấy tô ra đổ vào

" Đừng quậy nữa "

Ngọc Diện tức giận đi đến ngồi xuống giường

" Anh nghĩ anh có quyền gì mà bảo tôi ? Khi người của tôi tới , tôi nhất định bắt anh về phanh thây "

" Được thôi "

Cô nâng nhẹ gọng kính , đưa cháo và ly sữa cho Ngọc Diện . Sau đó bước đến đưa cho cô ta hộp cứu thương cùng thuốc

" Làm gì ? "

" Tự thay băng , vết thương trên vai rất nặng . Đừng cử động nhiều "

" Hừ ! "

Ngọc Diện hừ lạnh , liếc qua cô . Sau đó hỏi

" Anh còn đi học hả ? "

" Phải ! Không đi học chứ đi đâu ? "

" Trông anh nghèo như vậy ? Học bổng sao ? "

" Phải "

Cô lạnh nhạt nói , Ngọc Diện nhìn cô sau đó cầm ly sữa uống . Đôi mắt to tròn linh động nhìn xuống

" Tôi đi đây "

Cô nói rồi quay người bước đi , đóng cửa lại . Cầm chiếc balo trên vai , xuống lầu .

Cô chạy xe đạp đến trường , cảm nhận cơn gió mát mẻ thổi qua từng đợt . Vừa vào đã thấy Bạch Thiển đứng đó đợi

" Người anh em "

" Chuyện gì ? "

" Sao rồi ? Thuận lợi chứ ? "

" Ổn "

" Đi làm vài chai không ? "

Bạch Thiển cười nói , choàng vai cô . Cô không quan tâm bước đi

" Không rảnh "

" Kìa ! Vô tình quá "

Cô bước đi trên sân trường rộng rãi , bỗng nhìn thấy Nhược Liên đi cùng một đám nữ sinh liền nheo mày bước đến

" Nhược Liên "

Họ quay lại nhìn cô , khi thấy cô liền đỏ mặt . Nhược Liên lo lắng

" Hắc Nguyệt ... có ... có chuyện gì sao ? "

" Đi ăn không ? "

" Nhưng ... tớ ... "

" Cậu ấy phải đi với chúng tôi "

Một nữ sinh bước lên , gương mặt lạnh lùng . Cô nhếch môi

" Chào ! Tôi là Đông Phương Hắc Nguyệt "

" Tôi là Lệ Lệ , rất vui được gặp "

Lệ Lệ mỉm cười nói , cô nhìn qua Nhược Liên

" Có thể để cậu ấy đi với tôi chút không ? "

" Không thể "

Lệ Lệ khoanh tay nói , Bạch Thiển từ phía sau đi lên

" Nể mặt chút đi "

Lệ Lệ nheo mày

" Thì ra là Bạch nhị thiếu gia , cho nó đi "

Lệ Lệ phẩy tay , đám nữ sinh đẩy Nhược Liên lên . Lệ Lệ quay đi , đôi mắt hiện lên khinh bỉ cùng chán ghét nhìn vào Nhược Liên ...

" Không sao chứ ? "

Cô lo lắng hỏi , Nhược Liên mỉm cười tươi

" Tớ không sao , cảm ơn "

" Đi ăn cùng không ? "

" Tớ còn có việc ! Lần sau tớ mời cậu đi ăn "

Nhược Liên cười tỏa nắng , cô gật đầu nhìn bóng dáng Nhược Liên đi xa . Bạch Thiển bước lên , hai tay đặt ra sau gáy .

" Hừ ! Cô ta có gì để cậu để ý "

" Rất đáng yêu mà "

" Cái thằng khốn kia với cậu đều là đồ ngốc "

" Anh trai cậu là bạn trai cô ấy ? "

" Phải "

" Sao không thấy đi cùng Nhược Liên ? "

Cô nhìn đến hỏi , Bạch Thiển bĩu môi

" Cái thằng khốn đó lo chạy theo Thẩm Nhược Giai rồi . Đúng là ngu ngốc , tự dưng Thẩm đại tiểu thư đó thay đổi đột ngột khiến thằng cha đó hứng thú . Liền chạy theo "

" Còn Nhược Liên ? "

" Ai biết ! Chắc vẫn còn day dưa "

Cô đưa tay đẩy gọng kính , ánh sáng lạnh tỏa ra . Nụ cười vươn lên , sau đó bỏ đi ....

" Kìa ! Đi ăn với tôi "

________________

Cô chạy xe đạp trên đường , dừng lại trước một tiệm bánh ngọt . Bước xuống đẩy cửa vào

- Xin chào quý khách

Nữ tiếp viên thấy cô liền đỏ mặt , cô bước vào nhìn tủ kính đựng đủ loại bánh rất ngon mắt . Cô đứng đó lựa , bỗng từ ngoài đi vào một nam nhân

" Lấy tôi loại bánh hương dâu "

- Vâng

Cô không quan tâm chăm chú lựa chọn , người đó cũng nhìn đến . Bỗng cô đụng vào hắn , quay lại

" Xin lỗi "

Cô nheo mày lại , nhìn dung nhan của người nam nhân đó . Đôi mắt hếch lên , ẩn hiện sự giảo hoạt . Mũi cao . Hàng mày kiếm . Môi cam nhạt hơi mím lại . Thân hình tuyệt mĩ khiến người say mê , điều quan trọng là hắn có vài phần giống với Bạch Thiển .

" Hừ "

Hắn cũng hơi ngẩn ra , sau đó hừ lạnh quay đi . Cô nhếch môi , nâng nhẹ gọng kính . Quay lại tiếp tục lựa bánh

________________

Cạch !

Cô mở cửa ra , nhìn Ngọc Diện đang lướt điện thoại . Nhìn thấy cô cũng không quan tâm , cô bước đến lấy dao đĩa ra đặt bánh vào . Cô mua một cái bánh kem sô cô la nhỏ , còn có vani , và dâu tây . Cùng một ly trà sữa , Ngọc Diện nhìn đến đôi mắt sáng lên . Thấy cô cầm dĩa lên định với ra lấy nhưng chụp hụt . Cô ngồi xuống ghế ăn bánh kem

" Nè ! Anh có ý gì ? "

Ngọc Diện đỏ mặt tức giận , cô lạnh nhạt

" Thì ăn bánh "

" Của tôi đâu ? "

" Không có "

" Hừ ! Đồ đáng chết , không thèm "

Ngọc Diện đập tay xuống gối , lấy chăn chùm qua đầu . Cô cười nhạt , đứng lên đi ra ngoài . Ngọc Diện ngồi dậy cầm lấy dĩa bánh ăn ngon lành

Cô cầm điện thoại đang run bắt máy

" Alo ? "

" Đại ca ! Ngọc Diện bang đang hỗn loạn , quả như sắp xếp . Khiến chúng không tìm ra Đại tỷ của mình "

" Ừ ! Kéo dài thời gian đi "

" Rõ "

Cô cúp máy , nhếch môi đi vào . Ngọc Diện đã ăn hết mấy cái bánh , vỗ vỗ bụng thõa mãn .

" Ngon quá "

Cô bước đến dọn dẹp dĩa , lấy khăn giấy lau khóe miệng còn dính bánh của Ngọc Diện . Cô ta nheo mày

" Hừ ! Tỏ ra ân cần cái gì ? Mà này ! Sau anh không về ngủ ? "

" Hỏi làm gì ? "

" Đây không phải nhà anh hả ? "

" Ừ ! Tôi mướn cho cô "

" Hừ ! "

" Mấy cái bánh ngon không ? "

" Hừ ! Đừng tưởng mấy cái bánh đó có thể xóa tội anh làm nhục tôi "

Ngọc Diện khoanh tay hừ lạnh , cô nhếch môi

" Phải nói rằng cơ thể rất đẹp "

Ngọc Diện đỏ mặt , tức giận đập gối vào người cô

" Đê tiện , biến thái . Tôi nhất định móc mắt anh ra "

" Được thôi "

Cô nâng nhẹ gọng kính , nắm lấy tay Ngọc Diện . Áp sát mặt lại gần cô ta

" Anh ... anh làm ... làm gì ? "

Ngọc Diện né ra cô càng áp sát hơn , khi mặt hai người còn lại một khoảng cách cô liền tà mị nói

" Tôi chờ xem cọp nhỏ sẽ móc mắt tôi thế nào "

Cô đứng thẳng người xoay đi , rời khỏi phòng . Để lại Ngọc Diện vẫn ngơ ngác , gương mặt đỏ như cà chua . Trên đầu hiện lên làn khói

" ... Đẹp ... đẹp quá ... "









" AAAAAAAA ! ĐỒ BIẾN THÁIIIIII "

_________________

Bây giờ là 15h trưa , cô quyết định đi ăn ở một quán nào đó . Đây là một quán ăn nhỏ , cũng khá lớn . Nó nằm ở một vùng ngoại ô , cô đã nhờ tiểu Bát Đản tra xem chỗ nào ăn ngon thì nó chỉ ở đây . Cô bước vào , một ông già bước ra vẻ mặt tươi cười

" Chào cháu ! Ha ha , lâu rồi mới có khách lạ ghé vào . Ngồi đi "

" Cho một phần cơm "

" Được được ! Cháu chờ chút "

Ông lão quay vào trong , cô ngồi nhìn phong cảnh bên ngoài . Nơi đây thật mát mẻ trong lành , khắp nơi đều là một mảng đồng cỏ xanh mướt . Cơn gió thổi qua đưa đi những phiền muộn ưu sầu ...

" Ah ! Cháu ơi , cháu đợi thêm một chút nữa được không ? Lão quên mất là thiếu nguyên liệu "

Ông lão đi ra hối lỗi , cô nhìn đến gật đầu

" Cháu cũng muốn ra ngoài xem . Ông cứ thong thả "

" Ha ha ! Thanh niên bây giờ được mấy người như cháu thì tốt rồi "

Cô bước ra ngoài , nhìn bãi cỏ bao la rộng lớn . Những lọn tóc tím khẽ bay , hương thơm cỏ dại xộc vào mũi cô . Cô đưa tay nâng nhẹ gọng kính , nụ cười nhạt vươn lên .

" Đẹp chứ ? "

" Đẹp "

Cô không xoay người mà trả lời , Thẩm Lăng từ phía sau đi lên . Bộ âu phục lịch lãm , lạnh lùng nhìn cô .

" Nhiệm vụ thuận lợi không ? "

" Ổn "

Cả hai im lặng , cô bước đi nhìn ngắm xung quanh . Ngồi xuống nền cỏ , Thẩm Lăng bước đến

" Cậu có ý gì với Hi Nhược Liên ? "

" Tôi không biết , có lẽ là thứ tình cảm đặc biệt ... "

Thẩm Lăng nheo mày lại

" Cậu không đủ tư cách "

" Cứ cho là vậy . Mà theo như tôi biết thì Thẩm tiểu thư đang có xích mích với Nhược Liên ? "

" Thì sao ? "

" Àh ! Chỉ là muốn hỏi sao ngài không can ? "

" Ta không quan tâm "

" Lão đại ! Anh vô tình vậy sao ? "

Cô nhếch môi , Thẩm Lăng không cảm xúc nhìn về nơi xa

" Chuyện của đám đàn bà đó , ta lo làm gì "

" Ồ ! Thì ra lão đại nghĩ như vậy . Thật muốn gặp Thẩm tiểu thư kia "

" Sắp tới sẽ có một party ở biển , cậu có thể đến "

" Lão đại tốt vậy sao ? "

" Ha ! Nếu tôi không mời thì thằng nhóc Bạch Thiển cũng kêu cậu đi cùng "

" Vậy lão đại có gì dặn dò ? "

" Party đó là do em gái ta mở , ta muốn cậu đi dò xét một chút "

" Được ! "

" Cậu và Bạch Thiển cẩn thận "

Thẩm Lăng dặn dò rồi quay đi , cô nhìn theo bóng lưng hắn . Đứng lên trở về quán chờ cơm ... Vừa đi trong cơn gió , nụ cười hiện lên

" Ha ! Thật đáng mong chờ ... "



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Phuong Le10 Tháng mười, 2019 11:58
tiếp đi tác giả
Avatar
Nguyễn Hằng12 Tháng mười, 2019 11:16
hóng chương mới
Avatar
Phuong Le12 Tháng mười, 2019 17:52
,ra nhiều vào tác giả đang đọc hay thì hết
Avatar
Đình Hưng19 Tháng mười, 2019 14:17
đang hay mà hết tiếp đi tác giả
Avatar
Xuan Dang21 Tháng mười, 2019 14:38
tai sao lai chua co chap moi z
Avatar
Nguyễn Hằng26 Tháng mười, 2019 17:06
ra nhanh tác giả ơi đang hay thì hết
Avatar
Hàn Thư13 Tháng mười một, 2019 11:49
nhanh ra chương đi
Avatar
Nguyễn Hằng01 Tháng mười hai, 2019 14:56
hóng chap mới
Avatar
Nhóc Ngốc05 Tháng mười hai, 2019 12:43
hóng
BÌNH LUẬN FACEBOOK