Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trương kiếm rất khinh thường lườm Kỷ Mộng Tình, nói: "Pháp luật cũng chỉ nói đem con gái cho ngươi nuôi, nhưng cũng không có cướp đoạt quyền lợi làm ba tiểu Vũ của ta, ngươi dựa vào cái gì đuổi ta đi? Như thế nào? Đã có tiểu bạch kiểm rồi, không muốn cho hắn gặp ta?"

"Trương Kiếm, ngươi, vô sỉ!" Kỷ Mộng Tình phẫn nộ quát.

"Ta vô sỉ? Ta như thế nào vô sỉ hả? So với ngươi ta còn kém xa lắm. Ngươi cho rằng ngươi ở bên ngoài làm những chuyện kia ta không biết, không phải là cấu kết với một tiểu bạch kiểm sao." Trương Kiếm nói.

"Ngươi nói bậy, ta lúc nào thông đồng cùng tiểu bạch kiểm." Kỷ Mộng Tình phẫn nộ nói.

"Chuyện này còn không phải rõ ràng, lúc ngươi vừa mới mở cửa thì hưng phấn, nhưng nhìn thấy ta thì lại thất vọng, có phải tên tiểu bạch kiểm kia đêm nay cũng đến đây? Vậy thì thật là tốt, ta ngược lại muốn nhìn một chút hắn là người như thế nào dám câu dẫn vợ của ta." Trương Kiếm chơi xỏ lá nói.

"Trương Kiếm, ngươi phải hiểu được, chúng ta đã ly hôn rồi, mời ngươi đừng có gọi bậy. Còn có, ta ở bên ngoài cùng với người nào kết giao là chuyện của ta, chuyện này cũng không phiền ngươi can thiệp." Kỷ Mộng Tình nói, "Ngươi là phụ thân của tiểu Vũ, điểm ấy ta không phủ nhận, ta cũng không cướp đoạt quyền lợi gặp con gái của ngươi, thế nhưng mà đây là nhà ta, ta có quyền không chào đón ngươi."

"Muốn ta đi? Được thôi, ngươi bây giờ không phải là lão bản sao, cầm ít tiền đưa ta được chứ." Trương Kiếm nói.

"Hừ, ngươi mơ tưởng." Kỷ Mộng Tình ngôn từ cự tuyệt nói, "Ngươi nếu như còn đùa nghịch nói lời vô lại như vậy, ta sẽ đi pháp viện xin huỷ bỏ quyền thăm hỏi của ngươi."

"Huỷ bỏ? Dựa vào cái gì? Ta là ba của tiểu Vũ, ai dám không cho ta thăm hỏi, lão tử cùng hắn liều mạng." Trương Kiếm nói.

"Ngươi cũng biết là ba của tiểu Vũ sao? Thế nhưng mà từ khi tiểu Vũ ra đời ngươi có chiếu cố qua chúng ta sao? Sau khi ly hôn, những năm gân đây ngươi có giao qua một dồng tiền nuôi dưỡng nàng sao? Như thế nào, hiện tại lại nhớ tới mình là phụ thân của nàng? Hừ, điểm này tâm tư của ngươi đừng cho là ta không biết. Cuộc sống của ta hiện tại thật vất vả trở về bình thường, mời ngươi không nên tới quấy rầy cuộc sống của ta, được không?" Kỷ Mộng Tình nói.

"Tục ngữ nói, một ngày vợ chồng trăm ngày ân, nói như thế nào ngươi cũng từng là nữ nhân của ta. Như vậy đi, chỉ cần ngươi trở lại bên cạnh ta, ta cái gì cũng có thể đáp ứng ngươi." Trương Kiếm nói.

"Không có khả năng." Kỷ Mộng Tình một ngụm từ chối nói.

"Ngươi cũng đừng nóng vội cự tuyệt, ta nói rõ cho ngươi biết, tiểu Vũ ta chuẩn bị mang về, ngươi nếu như không muốn quay lại thì về sau vĩnh viễn cũng đừng mong gặp lại con gái." Trương Kiếm nói.

"Hừ, ngươi mơ tưởng. Pháp viện đã phán tiểu Vũ cho ta nuôi, ngươi mơ tưởng cướp đi con gái của ta." Kỷ Mộng Tình nói.

"Ngươi biết ta đang làm gì, pháp viện phán quyết với ta mà nói tính là cái đếch gì. Kỷ Mộng Tình, ta từ tục tĩu nói trước, nếu như ngươi đáp ứng ta mà nói, mọi chuyện còn tốt thương lượng; nếu như ngươi không đáp ứng, ta cam đoan ngươi vĩnh viễn cũng đừng mong gặp lại tiểu Vũ." Trương Kiếm vô sỉ nói, "Ah, đúng rồi, ngươi không phải còn có nhà hàng Tây, ta cũng sẽ thường xuyên đi "Chiếu cố" việc buôn bán của ngươi."

Kỷ Mộng Tình cảm giác ủy khuất không thôi, nàng là một nữ nhân nuôi một đứa bé đã không dễ dàng, những năm gần đây tân tân khổ khổ thật vất vả mới có cuộc sống như hôm nay, đáng lẽ cuộc sống sẽ trôi qua yên ổn; nhưng là, Trương Kiếm vẫn như trước không buông tha nàng, làm cho nàng là một đứa con gái yếu ớt chợt cảm thấy vô lực, rất cảm thấy ủy khuất."Trương Kiếm, ta cho ngươi biết, nếu như ngươi dám cướp đi con gái của ta, thì ta sẽ liều mạng với ngươi." Kỷ Mộng Tình nước mắt chảy xuống, nhưng lại dị thường kiên định nói.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.

"Nhanh đi mở cửa a, nhất định là tiểu bạch kiểm của ngươi đã đến." Trương Kiếm tùy ý ngồi trên ghế sa lon, nhếch chân bắt chéo nói.

Kỷ Mộng Tình lau đi mắt nước mắt, đi qua mở cửa, chỉ thấy Diệp Khiêm có chút khẩn trương đứng ở ngoài cửa, Tay trái cầm một con búp bê vải thật lớn, tay kia mang theo một túi đồ ăn vặt."Ngươi đã đến rồi, vào đi!" Kỷ Mộng Tình cố nặn ra vẻ tươi cười, nói.

Diệp Khiêm có chút sửng sốt, không hiểu vì cái gì Kỷ Mộng Tình biểu lộ lại như thế này. Mờ mịt lên tiếng, Diệp Khiêm cất bước đi vào. Trông thấy trên ghế sa lon phòng khách ngồi một vị nam tử trẻ tuổi, mặc đồ loè loẹt, một bộ dáng côn đồ, có chút sửng sốt, nói: "Nhà của ngươi có khách à?"

Kỷ Mộng Tình "Ừ" một tiếng, cũng không biết trả lời như thế nào.

Trương Kiếm nhàn nhạt lườm Diệp Khiêm, vẻ mặt khinh thường, nói ra: "Ta là lão công của Kỷ Mộng Tình."

Diệp Khiêm hơi sững sờ, ha ha nở nụ cười một chút, nói: "Ah, hôm nay là sinh nhật của tiểu Vũ, ta tiện đường cho nên mua quà tặng tiểu Vũ. Các ngươi một nhà ba người, ta giống như không quá thuận tiện, ta đây liền đi trước." Vừa nói vừa đem đồ trong tay để xuống, quay người muốn ly khai. Cũng không biết tại sao, Diệp Khiêm cảm giác giống như có chút yêu đương vụng trộm bị bắt.

"Ngươi không cần đi, đi hẳn là hắn." Kỷ Mộng Tình kéo lại Diệp Khiêm, nói "Chúng ta đã ly hôn lâu rồi."

"Đúng vậy a, đi vội vã làm gì a, ta cũng đang muốn tìm ngươi tâm sự. Nhìn xem ngươi đến cùng có năng lực gì, liền lão bà của ta cũng dám câu dẫn." Trương Kiếm nói.

Diệp Khiêm lông mày có chút nhíu lại, quay người đi đến trên ghế sa lon ngồi xuống, nhìn Kỷ Mộng Tình nở nụ cười, nói: "Ngươi có lẽ còn làm gì đó ở bếp? Không cần lo cho ta, ngươi cứ lo làm đi."

Kỷ Mộng Tình nhìn nhìn Diệp Khiêm, lại nhìn một chút Trương Kiếm, sau đó gật gật đầu, đi vào phòng bếp.

Chứng kiến Kỷ Mộng Tình ly khai, Diệp Khiêm nhàn nhạt nở nụ cười, quay đầu nhìn Trương Kiếm, nói: "Ta gọi là Diệp Khiêm, xin hỏi xưng hô như thế nào?"

"Trương Kiếm, trên đường lăn lộn mọi người thường gọi ta một tiếng Kiếm ca." Trương Kiếm rất cao ngạo nói.

"Ah, Tiện ca đúng không? Ngươi mới nói muốn tìm ta tâm sự, không biết ngươi muốn nói chuyện gì?" Diệp Khiêm nói.

"Trò chuyện cái gì? Đcm! ngươi câu dẫn vợ của ta còn hỏi ta tìm ngươi làm gì?" Trương Kiếm hung hăng càn quấy nói, "Nói đi, ngươi cùng lão bà của ta phát triển tới trình độ nào hả?"

"Chuyện này giống như không liên quan đến ngươi ah, các ngươi cũng đã ly hôn rồi, ta nghĩ ngươi cũng không có quyền lợi lại can thiệp cuộc sống của nàng cùng chuyện yêu đương của nàng a?" Diệp Khiêm thản nhiên nói.

"Ly hôn thì thế nào? Ly hôn thì nàng vẫn là lão bà của Trương Kiếm ta." Trương kiếm nói, "Tiểu tử, ta nói cho ngươi biết, chuyện này không dễ dàng như vậy giải quyết. Ca tại trên đường lăn lộn nhiều năm như vậy, nếu như chuyện lão bà của ta cùng nam nhân khác trên giường, truyền đi, thì ta còn thế nào gặp người?"

Diệp Khiêm cười tà, nói: "Vậy ngươi muốn giải quyết như thế nào đây?"

Trương Kiếm nhìn Diệp Khiêm, nói: "Rất đơn giản, hoặc là ngươi đưa ta 100 vạn, hoặc là mượn một tay của ngươi, tùy ngươi chọn lựa."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK