Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Cấp Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Làm xong thủ tục mua bán, Ngụy Thành Long liền trở lại hội trường vũ hội. Khi thấy Tần Nguyệt lẳng lặng ngồi trong góc, Ngụy Thành Long cuống quít đi tới.

"Tần Nguyệt, tại sao không đi khiêu vũ?" Ngụy Thành Long lúc đi đến bên người Tần Nguyệt, hung hăng trợn mắt nhìn Diệp Khiêm, sau đó nói với Tần Nguyệt.

Diệp Khiêm không có chút nào để ý, nhàn nhã uống lấy rượu đỏ trong tay, thỉnh thoảng miệng chậc chậc một chút, phảng phất căn bản cũng không có trông thấy ánh mắt cừu hận của Ngụy Thành Long.

"Không muốn nhảy." Tần Nguyệt lạnh lùng nói.

"Ngụy đại thiếu gia, muốn cùng Nguyệt tỷ tỷ khiêu vũ à? Vậy thì phải xem biểu hiện của ngươi nha." Triệu Nhã có chút nở nụ cười nói. Tần Nguyệt quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn Triệu Nhã, hiển nhiên là muốn ngăn cản nha đầu kia nói tiếp. Bất quá Triệu Nhã nha đầu kia làm một bộ dáng không phát hiện, ánh mắt căn bản là không nhìn Tần Nguyệt.

Ngụy Thành Long tự nhiên cũng nhận thức Triệu Nhã, biết rỏ nàng là khuê mật của Tần Nguyệt, nếu như mình muốn theo đuổi Tần Nguyệt thật đúng là cần tiểu nha đầu này hỗ trợ. Ngụy Thành Long nịnh nọt nở nụ cười, nói: "Kính xin Triệu tiểu thư chỉ giáo!"

Triệu Nhã cũng không có hảo tâm muốn đi trợ giúp Ngụy Thành Long theo đuổi Tần Nguyệt, nàng chỉ là không quen nhìn Diệp Khiêm, cho nên muốn lợi dụng Ngụy Thành Long chỉnh Diệp Khiêm mà thôi."Vậy ngươi nghe cho kỹ ah. Nguyệt tỷ tỷ chẳng những là đệ nhất mỹ nữ thành phố Thượng Hải của chúng ta, hơn nữa cũng là đệ nhất tài nữ, cầm kỳ thư họa không chỗ nào không tinh, cho nên ngươi muốn mời Nguyệt tỷ tỷ khiêu vũ cần phải ở phương diện này hạ công phu. Rồi, ở chỗ đó không phải có đàn dương cầm sao, không bằng ngươi cùng tiểu tử này so thử một chút, ai đàn tốt thì có vinh hạnh cùng Nguyệt tỷ tỷ khiêu vũ một bài, như thế nào?" Triệu Nhã vẻ mặt nở nụ cười xấu xa, vừa nói vừa nhìn Diệp Khiêm. Hiển nhiên nàng cho rằng như Diệp Khiêm lưu manh như vậy thì làm sao biết đàn dương cầm.

Quả nhiên, sau khi nghe được Triệu Nhã nói, Diệp Khiêm có chút dở khóc dở cười, nói: "Ngươi cố ý chơi ta đúng không? Ngươi nhìn ta bộ dáng này là người có thể đánh đàn dương cầm sao?"

Ngụy Thành Long đối với đàn dương cầm tuy cũng không phải rất quen thuộc, đàn không được các ca khúc nổi tiếng, nhưng lúc đi học cũng học qua một ít, cho nên tự nhận so Diệp Khiêm nhất định sẽ tốt hơn rất nhiều. Sau khi nghe được Diệp Khiêm nói, Ngụy Thành Long càng thêm có lòng tin, khinh miệt nói: "Như thế nào? Ngươi sợ? Nếu như ngươi sợ hãi thì quên đi, chỉ cần ngươi chính miệng nhận thua, vậy thì không cần tỷ thí."

Diệp Khiêm vốn tưởng rằng Tần Nguyệt nhất định sẽ đứng ra ngăn lại, thế nhưng mà sự thật lại ra ngoài ý định, Tần Nguyệt ở một bên cũng không nói lời nào, cũng không biết nha đầu kia trong nội tâm đến cùng suy nghĩ cái gì. Bất quá, Diệp Khiêm có thể khẳng định, coi như là Ngụy Thành Long thắng được trận đấu, đoán chừng nàng cũng sẽ không cùng hắn khiêu vũ. Diệp Khiêm cũng không rõ Tần Nguyệt đối với mình rốt cuộc là loại tình cảm gì.

"Có người muốn làm rùa đen rút đầu nha." Triệu Nhã ở một bên thêm mắm thêm muối nói.

"Ngươi đừng kích ta, vô dụng. Thắng lại không có chỗ gì tốt, dù sao cho dù ta không thể thắng, Nguyệt Nguyệt cũng sẽ cùng ta khiêu vũ, ta cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện. Ngươi nói có phải không? Nguyệt Nguyệt!" Diệp Khiêm nói xong, tranh thủ thời gian tiến đến bên tai Tần Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Giúp ta với, ta cũng không muốn mất mặt."

Tần Nguyệt ranh mãnh nở nụ cười, nói: "Ta hôm nay không muốn khiêu vũ, cho nên không quản các ngươi người nào thắng, ta cũng sẽ không khiêu vũ với các ngươi."

Chuyện cho tới bây giờ, đã không phải chỉ là có thể cùng Tần Nguyệt nhảy một khúc đơn giản như vậy, Ngụy Thành Long nhìn thấy lúc này chính là một dịp tốt để nhục nhã Diệp Khiêm, hắn không muốn bỏ qua cơ hội này."Không bằng chúng ta đổi phần thưởng khác, tin tưởng Diệp tiên sinh cũng không muốn trước mặt Tần Nguyệt thất lễ a?" Ngụy Thành Long nói.

"Cũng tốt, ý nghĩ này là do Triệu Nhã nghĩ ra, vậy thì lấy nàng làm tiền đặt cược a. Ai thắng có thể đạt được nụ hôn của Nhã nhi." Tần Nguyệt tâm trả thù thật đúng là không nhỏ, rất nhanh liền đem mục tiêu chuyển hướng về phía Triệu Nhã.

Triệu Nhã nghe xong lời Tần Nguyệt nói, không khỏi chấn động, nụ hôn đầu của mình cứ như vậy tùy tùy tiện tiện đưa ra ngoài sao? Nếu như Diệp Khiêm thắng chính mình làm sao bây giờ? Chẳng lẻ đem nụ hôn đầu của mình hiến cho tên tiểu lưu manh này sao? Bất quá, tuy tên tiểu lưu manh Diệp Khiêm có chút đáng ghét, bất quá cùng Ngụy Thành Long so tựa hồ còn tốt hơn, nếu như nhất định phải lựa chọn Triệu Nhã thà rằng lựa chọn Diệp Khiêm. Chỉ là, chính mình nếu quả thật làm như vậy, chẳng phải là về sau để cho tên tiểu lưu manh này giễu cợt cả đời mình ah."Không được, không được, như thế nào vô duyên vô cớ lấy ta làm tiền đặt cược a, không được, tuyệt đối không được." Triệu Nhã cuống quít nói.

Diệp Khiêm hắc hắc nở nụ cười, nói ra: "Nha đầu, ngươi không phải là sợ hãi? Kỳ thật ta cũng không phải thích được ngươi hôn, đã ngươi không muốn, vậy coi như xong."

Nhìn xem Diệp Khiêm bộ dáng có cũng được không có cũng không sao, Triệu Nhã trong nội tâm không cam lòng, hung hăng cắn răng, nói: "Đánh cuộc thì đánh cuộc, ai không dám ai là con chó nhỏ."

"Hay là thôi đi, như vậy ngươi sẽ chịu nhiều thiệt thòi ah. Ngươi là một thiên kim tiểu thư, nếu như chuyện này truyền đi, ngươi về sau như thế nào gặp người khác." Diệp Khiêm nói.

Nghe Diệp Khiêm nói như vậy, Triệu Nhã càng là khẳng định Diệp Khiêm sợ hãi, trong nội tâm càng kiên định ý nghĩ của mình. Chỉ cần có thể để cho Diệp Khiêm xấu mặt, mình có thể trả bằng bất cứ giá nào. Dù sao, đến lúc đó nếu Ngụy Thành Long thắng thì mình tìm lấy cớ thoái thác là được rồi, hơn nữa, Ngụy Thành Long thích Tần Nguyệt, hắn cũng nhất định không dám ở trước mặt Tần Nguyệt hôn mình."Như thế nào? Ngươi sợ hãi? Được a, chỉ cần ngươi thừa nhận chính mình là con chó nhỏ, quên đi." Triệu Nhã đắc ý nói.

"Đánh cuộc thì đánh cuộc, đợi tí nữa thua ngươi cũng không nên khóc nhè." Diệp Khiêm nói.

"Ngươi mới khóc nhè." Triệu Nhã nói, "Ngụy đại thiếu gia, ngươi cũng đừng làm cho Nguyệt tỷ tỷ thất vọng nha."

"Triệu tiểu thư xin yên tâm, tuy ta không phải là đại sư đàn dương cầm, thế nhưng mà cùng hắn so sánh, ta thắng chắc mười phần ah." Ngụy Thành Long đắc ý nói.

Trong cả quá trình, Hồ Hội vẫn luôn mỉm cười nhìn bọn hắn, một câu cũng không có nói. Lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Khiêm, Hồ Hội đã đối với hắn tràn ngập tò mò, nàng rất muốn biết Diệp Khiêm đến cùng có mị lực gì, lại có thể để cho Tần Nguyệt giống như rất có hảo cảm. Kỳ thật, lúc ở nhà, nàng cũng nghe Triệu Nhã nhắc tới Diệp Khiêm vô số lần, rất là kinh ngạc người nam nhân này nếu là vị hôn phu, của Triệu Nhã vì sao lại cùng Tần Nguyệt ở cùng một chỗ? Cho nên, từ lúc đấu giá hội đến bây giờ, Hồ Hội một mực đều không có nói gì, trên cơ bản đều là cẩn thận quan sát nhất cử nhất động cảu Diệp Khiêm, hi vọng có thể từ nhất cử nhất động của Diệp Khiêm tìm ra một chút sơ hở nào đó.

"Ai lên trước?" Ngụy Thành Long hỏi.

"Ta trước a!" Diệp Khiêm buông chén rượu trong tay, chậm rãi đứng lên. Hắn cũng không có nghĩ đàn trước là thiệt thòi, Diệp Khiêm tuy chưa tính là nhân vật đại trí tuệ, nhưng ý đồ xấu thì rất nhiều. Lúc Ngụy Thành Long hướng hắn khiêu chiến, Diệp Khiêm kỳ thật cũng đã sớm nghĩ kỹ đối sách.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK