Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chứng Kiến Thần Thám
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" Cô phân tích không tồi. " Trì Trừng gật đầu, Chúc An Sinh còn tưởng anh đang đồng ý với phân tích của cô, nhưng chỉ có anh biết, thực ra anh đang cảm thấy vị trợ lý mới này cũng không tệ lắm: " Nhưng vẫn còn một vấn đề, cô nói xem hai vụ án này đều cùng một cách giết người, thế mà vẫn xuất hiện điểm kỳ quái. "

" Điểm kỳ quái, tôi cũng cảm thấy thế. Lần đầu tiên giết người, hung thủ chặt xác thành 42 khúc, nhưng lần thứ hai lại thăng cấp thành 96 khúc, thậm chí thi thể còn chưa hoàn chỉnh, bởi vì trong túi đựng còn chứa đá, nên hẳn là những viên đá sắc đã làm rách túi khiến một số khúc rơi ra bên ngoài, điều đó dẫn đến thi thể Quý Hồng Mai hiện giờ vẫn chưa hoàn chỉnh. "

" Cô đang nhắc tới điểm mấu chốt đó. " Trì Trừng nhắc lại lời cô vừa nói: " Nạn nhân thứ nhất và nạn nhân thứ hai, tuy rằng cùng một cách thức giết người, nhưng điểm khác biệt giữa hai nạn nhân quá lớn. Mà cô phải biết rằng, mọi thay đổi đều theo cấp bậc, nhất định ở đây có quy luật gì đó, khi chặt xác số lượng các khúc cũng chênh lệch lớn, ở đây thể hiện nó đang tăng lên, điều này thật sự không bình thường. "

" Vậy ý của anh là? " Chúc An Sinh do dự hỏi, sau khi anh nói ra điều này, trong đầu cô liền hiện lên một ý nghĩ vô cùng đáng sợ.

Trì Trừng không lập tức trả lời Chúc An Sinh, biểu tình của anh lạnh lùng, mãi một lúc sau anh mới thở dài nói: " Trên thực tế người bị hại có lẽ không chỉ có hai người, theo như tôi suy đoán, khoảng thời gian ở giữa hai nạn nhân này hẳn là vẫn còn từ một tới ba nạn nhân nữa chưa được tìm thấy. "

Trì Trừng vừa mới nói xong không khí trong xe lập tức rơi vào im lặng tới đáng sợ, Chúc An Sinh nhíu chặt mày, không ngờ điều mà cô đang nghĩ tới lại chính là lời anh vừa nói.

Tiểu Lý ở phía trước đang lái xe cũng hít sâu một hơi, thiếu chút nữa là đánh nhầm tay lái rồi.

" Hay có lẽ là do chúng ta nghĩ quá nhiều rồi? Trên thế giới này tuy rằng không có nhiều sự trùng hợp, nhưng ngoài ý muốn thì vẫn có chứ, có thể là sau lần phạm tội lần thứ nhất hung thủ đã chịu kích thích nên với nạn nhân thứ hai ra tay càng thêm hung tàn? " Cô vẫn ôm trong mình một chút hy vọng nho nhỏ.

" Tôi biết cô đang suy nghĩ cái gì, An Sinh, chẳng lẽ cô còn không rõ, nạn nhân đã đem những gì oan khuất nhất nói hết cho cô rồi. "

Chúc An Sinh đột nhiên mở to hai mắt nhìn Trì Trừng, cô đột nhiên nhận thấy được đây là lần đầu tiên hai người quen biết nhau.

Chúc An Sinh thấy, biểu tình không tùy tiện, ngữ khí cũng rất lạnh nhạt, duy nhất chỉ có ánh mắt là phảng phất có tia ấm áp mà thôi.

" Trên thế giới này chưa có tội phạm nào hoàn hảo cả, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, một người bất luận làm cái gì cũng sẽ để lại dấu vết, mà với chúng ta, dấu vết đó chính là chứng cứ, chúng ta sẽ lần theo nó, dần dần tiến tới gần chân tướng hơn. "

" Chứng cứ? "

Chúc An Sinh cúi đầu nhìn tập tài liệu trong tay mình, chẳng lẽ ở đây còn chứng cứ gì mà cô bỏ qua sao? Xem xong cô ngẩng đầu lên, chờ Trì Trừng giải đáp thắc mắc của mình.

" Vừa nãy cô nói, thân phận của người thứ nhất tới nay vẫn chưa tra được, điều này chỉ rõ nạn nhân đầu không phải là người địa phương, mà cô còn nhớ rõ phân tích ban đầu của chúng ta không? Nạn nhân được phát hiện đầu tiên chính là người đầu tiên hung thủ ra tay, tại sao lúc đó hung thủ lại chọn một người khó điều tra thân phận như vậy để ra tay mà đổi lại nạn nhân thứ hai hắn chọn lại là người địa phương, có thể dễ dàng phát hiện? "

Chúc An Sinh trong nháy mắt bỗng dưng tỉnh ngộ, tại sao lúc trước cô không hề để ý tới điểm này chứ!

Đúng vậy, lần đầu tiên chính là để lại dấu vết nhiều nhất, nhưng vì cái gì, lần đầu tiên của hắn khá hoàn hảo mà tới lần tiếp theo lại thành thế này?

" Bởi vì hắn nới lỏng cảnh giác. " Trì Trừng nói ra đáp án của mình: " Lần đầu tiên hắn phạm tội, hắn rất khẩn trương cũng rất hưng phấn, tư tưởng này đã xuất hiện trong đầu hắn từ rất lâu rồi, cho nên hắn mới có thể nghĩ mọi thứ chu toàn như vậy. Làm cho mọi thứ đều sạch sẽ, trừ bỏ những manh mối hắn lưu lại do thói quen của hắn ra thì không còn bất cứ thứ gì nữa. "

" Mà đã có lần đầu tiên thì chắc chắn có lần thứ hai, vì hắn lúc này như một con dã thú lần đầu được nếm mùi vị của máu, cho nên không lâu sau hắn sẽ tiến hành phạm tội lần thứ hai, thậm chí là thứ ba. "

" Có kinh nghiệm rồi hắn sẽ càng lúc càng thuần thục, càng ngày càng không thỏa mãn, cho nên hắn sẽ ra tay tàn bạo hơn. Nhưng cô có biết không, càng những phi công dày dặn kinh nghiệm thì càng hay mắc phải những lỗi nhỏ. "

" Mà ở đây có một việc ảnh hưởng tới hắn, nạn nhân đầu tiên ba ngày sau khi giết hại liền bị một chú chó phát thi thể, vì có mùi máu tươi. "

" Nghe thấy tin tức này hắn sợ hãi, nhưng khi hắn phát hiện mình sẽ không bị lộ thì càng lớn mật hơn. Vì thế hắn hiểu rằng dù hắn có sơ hở thêm chút nữa cũng không thay đổi gì nhiều, ở thi thể Quý Hồng Mai, hắn đã hoàn toàn không để ý tới thân phận nạn nhân, bởi vì những lần thành công trước đó khiến hắn tin tưởng rằng mình sẽ không bị phát hiện. "

Im lặng mà nghe phân tích của Trì Trừng, cô và tiểu Lý đều cảm thấy mình như vừa tham gia một cuộc thi cân não vậy, tiểu Lý nhìn vào kính chiếu hậu vừa lúc chạm phải ánh mắt của Chúc An Sinh. Hai người bọn họ đều thấy được sự chấn động trong ánh mắt nhau.

Chúc An Sinh vừa nãy còn phân tích vụ án trước mặt Trì Trừng nữa chứ, tặng cô một câu thành ngữ, hành động vừa rồi của cô chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

Chúc An Sinh lần đầu tiên cảm nhận được sự lợi hại của anh, anh thế mà lại có thể phân tích được tỉ mỉ tâm lý tội phạm, đặc biệt ở chỗ còn không cần tới chứng cứ trực tiếp nào chỉ vấn đề đấy.

" Chúng ta tiếp theo sẽ làm gì đây? " Chúc An Sinh bỗng trở nên nghiêm túc, cô không phát hiện ra rằng lúc này mình thật giống một cô học trò nhỏ đang nghiêm túc học hỏi.

Trì Trừng nhìn đồng hồ một chút, rồi lại nhìn thẳng về hướng đường quốc lộ.

" Chúng ta đi tìm người bị hại tiếp theo. "

***

Bốn mươi phút sau, ba người cũng tới được cổ trấn Hà Giác đã tồn tại nghìn năm nay.

Tiểu Lý đầu tiên đưa hai người chỗ nhà nghỉ mà công an ở đây đã chuẩn bị cho hai người, đó là một khách điếm* trông rất trang nhã, du khách hầu như đều tới cổ trấn này để tìm lại sự thanh bình, tránh xa những thứ hỗn tạp ngoài kia.

Khách điếm: khách sạn bình dân/ nhà trọ, từ này hay được sử dụng trong truyện cổ đại hơn.

Chúc An Sinh xuống xe, việc đầu tiên cô làm là lấy hành lý của mình xuống, tới lúc Trì Trừng xuống xe đã thấy cô hoàn tất việc lấy hành lý rồi.

" Cần giúp một tay không? " Trì Trừng chủ động hỏi, anh cảm thấy cô khiêng cái vali đó xuống đã là rất cố gắng rồi.

Thấy Trì Trừng quan tâm mình, cô thụ sủng nhược kinh*, cô cảm thấy anh đúng là một người đàn ông hoàn hảo, còn trẻ tuổi, tương lai phía trước tràn đầy hứa hẹn, hơn nữa rất biết chăm sóc người khác.

Thụ sủng nhược kinh: được yêu thương mà lo sợ.

" Không cần, cảm ơn anh. " Chúc An Sinh dùng chất giọng vô cùng dịu dàng của người Giang Nam đáp lại, đồng thời cô vô cùng thoải mái tự xách vali mình lên.

" Không nghĩ tới cô lại khỏe như vậy, không tồi, vậy cô cũng mau lấy hành lý ra hộ tôi đi, nhớ cẩn thận một chút đừng làm hỏng đồ bên trong là được. " Trì Trừng thấy cô xách vali lên nhẹ nhàng như vậy liền nói với cô.

" Hả? "

Chúc An Sinh nhất thời không phải ứng kịp, cho tới cô thấy bóng Trì Trừng đã đi thẳng vào bên trong khách điếm mới phát giác ra, chắc hẳn từ lúc sinh ra tới giờ anh vô cùng cô độc, nghĩ nghĩ xong cô lại cúi đầu làm tiếp.

" Chúc tiểu thư, để tôi giúp cô một tay. "

Rồi cuối cùng vẫn là tiểu Lý chủ động tới giúp đỡ cô, Chúc An Sinh bỗng nhiên lại thấy cảm động vì sự thiện lương của cậu, quả nhiên trên thế giới này nên có nhiều người bình thường hơn.

Tiểu Lý và Chúc An Sinh nhanh chóng mang hành lý lên phòng sau đó một lần nữa đi xuống dưới sảnh, mà lúc này Trì Trừng vô cùng nhàn nhã ngồi thưởng trà.

" Trà thơm quá nhỉ, anh lấy ở đâu đấy? " Chúc An Sinh ngửi thấy hương trà bắt đầu tò mò.

" Cũng không tệ lắm, là bà chủ đưa cho tôi đấy. " Trì Trừng dứt lời liền nhấp một hớp trà.

Chúc An Sinh theo bản năng liền quay đầu nhìn xung quanh, tìm bà chủ theo như lời Trì Trừng nói, giờ cô mới phát hiện ở chỗ đón khách có một cô gái đang ngây ngốc si mê nhìn anh.

Trong lòng cô chỉ có thể cảm thán một câu, đúng là lòng người chân thực mà, có thể bị một người xa lạ không quen biết mê hoặc bởi ngoại hình, hiện tại con người đều nông cạn như vậy sao! Chúc An Sinh âm thầm thở dài, cô quên béng mất là vừa rồi mình cũng khen Trì Trừng rất được.

" Tôi uống một chén anh sẽ không để ý chứ? "

Trong khi nói chuyện, vô thức cô và tiểu Lý đã tới cạnh bàn của anh, Trì Trừng liền ra dấu xin cứ tự nhiên.

Chúc An Sinh ngồi xuống không chút khách khí, rót đầy một chén trà, cô không nói gì cả, chỉ là cầm chén lên mỉm cười đưa cho tiểu Lý.

" Cảnh sát, cậu đưa lái xe một đường đưa tôi tới đây vô cùng vất vả, lại còn xách hành lý giúp tôi nữa, hẳn là cậu mệt rồi, nào, uống chút trà đi. "

Tiểu Lý nhận chén trà trong tay, chốc lát cảm thấy chén trà này khó mà uống nổi, nhưng cậu cũng không thể phụ ý tốt của cô được, liền nâng chén lên uống một ngụm.

Trì Trừng có chút khó hiểu nhìn hai người trước mặt, rõ ràng là cô đưa chén cho tiểu Lý uống trà, tại sao ánh mắt lại cứ nhìn chằm chằm vào anh vậy?

Không lẽ Chúc An Sinh thấy anh quá là hấp dẫn, cho nên thích anh rồi đấy chứ? Trì Trừng vô cùng nghi ngờ, bởi trước kia có một thời gian anh làm bên khoa giám chứng, có một nữ đồng nghiệp thích anh, đồng nghiệp nữ đó lúc nào cũng nhìn chằm chằm anh, chính vì không tập trung trong công việc nên dẫn tới mắc phải sai lầm, làm cho mấy chứng cứ của vụ án đó liền không thể sử dụng được nữa.

Chẳng lẽ mị lực của anh lại lớn vậy sao? Trì Trừng giờ đang vô cùng nghiêm túc tự đặt vấn đề này ra cho mình, quả nhiên là một người quá ưu tú cũng có lỗi, anh âm thầm quyết định sau này sẽ phải chú ý giữ khoảng cách với Chúc An Sinh mới được, tuy rằng cô rất xinh đẹp nhưng nếu tình cảm mà để ảnh hưởng tới công việc thì không nên.

" Chúng ta bắt đầu công việc đi. " Trì Trừng quyết định cắt đứt mộng mơ của Chúc An Sinh, hướng cô về phía chính đạo.

" Công việc? "

" Tôi vừa tìm trên mạng được bản đồ của cổ trấn Hà Giác, hơn nữa tôi vừa hỏi qua bà chủ về cổ trấn rồi, tôi tìm được ba địa điểm có khả năng là nơi chôn thi thể, giờ chúng ta sẽ tới đồn công an, triệu tập thêm người giúp đỡ, bắt đầu công việc. "

" Vừa mới nãy? " Chúc An Sinh và tiểu Lý lúc này cố gắng tiêu hóa lượng lớn thông tin mà anh nói: " Anh tìm trong lúc bọn tôi đang thu dọn hành lý sao? "

Chúc An Sinh có chút khó tin, cô và tiểu Lý dọn hành lý cũng không mất nhiều thời gian, vậy mà một mình anh trong lúc đó đã tra ra rồi?

" Đúng vậy, cô có cái gì chưa rõ sao? " Trì Trừng cảm thấy khó hiểu, vốn anh thấy cô rất thông minh, vậy sao cô không hiểu lời anh nói chứ?

Sao có thể! Chúc An Sinh vẫn là không thể tin được, đồng thời cô cũng cảm thấy hơi xấu hổ, hóa ra anh không dọn hành lý cùng hai người là vì có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Nhưng, thời gian ngắn như vậy anh đã tìm được chỗ chôn thi thể sao? Anh có còn là người không vậy?

Chúc An Sinh và tiểu Lý giờ đây đều có chung một ý nghĩ, não bắt cùng một tần số.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Love You I13 Tháng bảy, 2018 18:23
chuong moi di tg oi
Avatar
Hạnh SH20 Tháng chín, 2018 18:09
hay quá ạ. nhanh nhanh ra chương mới tác giả ơi 😄😄😄
Avatar
Hương Ngốc23 Tháng chín, 2018 13:40
nhanh ra chương mới đi ạ đang hay mà
Avatar
Hạ Vũ12 Tháng mười hai, 2018 08:59
mỗi ngày 1 chương ạ? hóng quá man.🤗🤗🤗
Avatar
Kem Celano13 Tháng mười hai, 2018 09:12
thời gian ra chương mới như nào ạ? hy vọng các bạn editer nhanh hoàn. hóng 😍😍😍
Avatar
Hạ Vũ01 Tháng một, 2019 09:05
thời gian ra chương mới như nào vậy ạ
Avatar
Anh Thư09 Tháng một, 2019 13:24
hicc
Avatar
Kha Sunmi09 Tháng một, 2019 17:45
trên mạng có hết r mà khó hiểu quá 😐
Avatar
Vi Vi11 Tháng một, 2019 18:11
add ơi truyện hay ❤❤ r nhìu chương á hóng
Avatar
Trang Miuu21 Tháng ba, 2019 11:40
Truyện hay lắm ạ
Avatar
Hương Ngốc06 Tháng tư, 2019 23:45
nhanh ra chuong moi đi ạ
Avatar
Phạm Nguyễn Kiều Tú18 Tháng mười, 2019 21:59
mạch truyện kì kì 🤦 đoạn Anna không hiểu lắm
BÌNH LUẬN FACEBOOK