• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong màn đêm, con lừa nhỏ phi nhanh vù vù trong gió, Lâm Uyên tóc dài đuôi ngựa tản ra đón gió tung bay, ánh mắt bình tĩnh.

Nhìn thấy dòng người đông đúc cùng với đèn đuốc sáng trưng phía trước, Lâm Uyên giảm tốc độ dần dần rồi ngừng lại, đứng bên ngoài một tiệm tạp hóa ở nga ba đường.

Xuống xe bước vào cửa hàng, mua một bao thuốc.

Bóc xé bao thuốc ngay phía bên ngoài tiệm tạp hóa, rút ra một điếu đặt ngoài miệng, châm lửa hít thật sâu một hơi, hơi ngửa mặt lên trời phun ra một làn khói, ngồi dựa vào yên xe con lừa nhỏ, thưởng thức quảng cáo đặc sắc lộng lẫy phía trên tiệm tạp hóa.

Ba chiếc xe giảm tốc độ ở chỗ ngã ba rẽ, một chiếc xe ở giữa mở cửa, Tần Nghi mang theo mùi rượu cùng với sắc mặt đỏ hồng, một đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Lâm Uyên đứng hút thuốc ven đường.

Vừa rồi nàng còn tưởng rằng chính mình nhìn lầm, kết quả chứng minh không sai, người hút thuốc quả thật là Lâm Uyên.

Đối phương dáng vẻ tóc tai bù xù đứng tại đầu đường kia, cho người ta cảm giác như một loại kẻ lang thang, không biết biển quảng cáo kia có gì đáng xem, đáng giá cho hắn nhìn lâu đến vậy.

Có lẽ là ảo giác, một màn này để cho Tần Nghi dường như nhìn thấy một phần cô độc lẫn tịch mịch trên người hắn.

Dựa vào tình huống mà nàng nắm giữ, phát hiện Lâm Uyên sống rất nhàm chán, dường như không có yêu thích cái gì, cũng không có ham mê gì hay ho, hôm nay trong lúc vô tình mới tận mắt thấy một màn vị này hút thuốc không tốt, hiếm thấy.

Tóm lại theo nàng biết, Lâm Uyên thường ngày là loại người có cách sống gần như cứng nhắc, gò bó theo khuôn phép, cũng không biết trên người vị này đã để cho phần ham mê nghịch ngợm và vui sướng ở nơi đâu, trận biến cố rời đi thành Bất Khuyết kia ảnh hưởng và cải biến to lớn đối với hắn như thế à.

Nghĩ đến chuyện này, nội tâm của nàng có hơi lo lắng, tràn đầy sự áy náy.

Bạch Linh Lung ngồi chỗ kế tài xế quay đầu, mắt nhìn theo phản ứng của Tần Nghi.

Xe không có ngừng, vượt qua ngã rẽ, tăng tốc rời đi.

Lâm Uyên rút ra điếu thuốc lá thứ hai sau khi lên xe lại đốt lửa đầu thuốc, kéo theo một màn khói rời đi.

Dưới tình huống bình thường, hắn không hút thuốc lá, chỉ có mỗi lần "hoạt động" xong mới làm thế, cũng tiện che giấu một chút mùi hương...

Khu sườn núi thành tây, Quan Tiểu Bạch sớm đứng bên dưới một thân cây chờ đợi, phất phất tay hô:

"Lâm Tử."

Con lừa nhỏ chạy tới dừng lại trước mặt gã, Lâm Uyên thuận tay tắt đèn xe, nhìn chung quanh.

Quan Tiểu Bạch hỏi:

"Chuyện gì vậy?"

Lâm Uyên hỏi ngược:

"Tiểu Thanh đã trở về rồi à?"

Quan Tiểu Bạch đáp:

"Trở về rồi, vừa tan làm đã trở về, vì ngày mai có tinh thần đi làm, nàng đã ngủ sớm."

Lâm Uyên nói:

"Ngủ cũng đừng có quấy rầy. Bắt đầu từ ngày mai, ngươi thử khuyên nhủ nàng, có thể khuyên nàng rời đi Tần thị hay không."

"A! Chuyện này..."

Quan Tiểu Bạch gãi cái đầu sư tử, có chút hơi khó, nói:

"Mọi thứ đang tốt, nàng há có thể rời đi Tần thị, đừng nói là nàng, ngay cả mẫu thân ta cũng sẽ không đồng ý. Nhất là hiện tại nàng đã thăng chức, cả nhà đều nhờ theo thì càng sẽ không đồng ý, hiện giờ đã không phải là vấn đề tiền công bao nhiêu."

Lâm Uyên cũng buồn bực, lúc ấy chỉ là muốn để Quan Tiểu Thanh ở lại Tần thị, không nghĩ tới Tần Nghi trực tiếp cho Quan Tiểu Thanh đến làm việc ở phòng trợ lý, bây giờ thì tốt rồi, đúng như lời nói của Quan Tiểu Bạch, đối với Quan Tiểu Thanh bây giờ đã không phải là vấn đề tiền công bao nhiêu, bây giờ nha đầu kia đi làm tinh khí thần giống như ăn thuốc bổ.

Quan Tiểu Bạch lấy lại tinh thần, nghi hoặc hỏi:

"Lâm Tử, mọi thứ đang tốt, cớ sao phải cho Tiểu Thanh rời đi Tần thị, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"

Chuyện gì, Lâm Uyên khó nói rõ nhưng mà căn cứ theo tình huống hiện tại, Tần thị muốn long tranh hổ đấu với Phan thị và Chu thị, lợi ích từ Cự Linh Thần quá lớn, có thể nói sóng to gió lớn sắp ập đến, bây giờ song phương đã không từ thủ đoạn, Quan Tiểu Thanh ở bên người Tần Nghi rất dễ dàng bị tác động.

Theo hắn thấy, cho dù tiền đồ có tốt cũng không bằng bình an sống sót, nhà của một nữ hài tử không giữ được bình an, tiền đồ lại nói từ đâu đến?

Làm người từng trải, biết cái gì gọi là ở chỗ cao không tránh khỏi rét vì lạnh, Quan Tiểu Thanh muốn tươi sáng có lẽ cần phải trả giá thật lớn!

Bằng vào sự chiếu cố trước kia của Quan gia, hắn đích thật đối đãi với Quan Tiểu Thanh như một em gái.

Làm người từng trải, hắn hy vọng Quan Tiểu Thanh bớt chút đường vòng quanh co, tránh đi một chút sự đau khổ và khiếp sợ khó có thể chịu đựng.

Nói lùi một bước, Quan Tiểu Thanh tiếp tục ở lại rất dễ dàng cuốn hắn vào chuyện này, Quan Tiểu Thanh thật sự xảy ra chuyện gì không may, hắn không có cách nào ngồi yên không màng đến.

Lâm Uyên hơi lắc đầu, nói:

"Không nên hỏi nhiều, mọi việc liên quan đến ta xem như không biết, bất luận kẻ nào hỏi chỉ nói ngươi và ta là người quen cũ, bất cứ chuyện gì bên ngoài đừng có đề cập bất luận cái gì. Tiểu Bạch, ngươi chỉ cần biết một chút, ta sẽ không hại Tiểu Thanh, là vì muốn tốt cho nàng, khuyên nhủ nàng đi."

Quan Tiểu Bạch trầm mặc gật nhẹ đầu, nói:

"Đã hiểu, ta sẽ hết sức."

Lâm Uyên lại quan sát bốn phía một chút, hỏi:

"Bây giờ trong tay ngươi có thể đưa ra bao nhiêu tiền mặt?"

Quan Tiểu Bạch đáp:

"Phần lớn tiền đều đặt ở trên hàng hóa, hai ba trăm vạn có lẽ còn lấy được."

Lâm Uyên nói:

"Tiếp đó ta có cần, ngươi lấy ra ứng trước đưa cho ta."

Gặp chuyện quỷ Cự Linh Thần, hắn hoàn thành làm trợ thủ cho La Khang An, quả thực là đang nói đùa! Hắn cũng không muốn ở lại Tần thị nữa rồi, hắn không quan tâm việc ba nhà long tranh hổ đấu ai thắng ai thua, Tần gia thịnh suy cũng không có quan hệ gì với hắn, chuẩn bị tùy thời trả tiền thoát thân.

Quan Tiểu Bạch đáp:

"Được, ngày mai ta đưa cho ngươi."

Lâm Uyên nói:

"Trước hết chưa gấp, xem một chút tình huống của Tiểu Thanh trước, nếu như Tiểu Thanh đồng ý rời đi, ngươi lại đưa cho ta. Nhớ kỹ, chú ý phương thức lẫn phương pháp khuyên Tiểu Thanh, không cần nhắc đến là ý tứ của ta."

Quan Tiểu Bạch nói:

"Chuyện này không cần ngươi nhắc nhở, ta đã biết."

"Nghỉ ngơi sớm một chút, đi thôi."

Lâm Uyên nói xong, lái xe rời đi.

Quan Tiểu Bạch đưa mắt nhìn theo, trong lòng lại nhiều một phần lo âu...

Lâm Uyên trở lại Nhất Lưu quán, đóng cửa dừng xe xong, xuyên qua sân nhỏ chuẩn bị trở về phòng của mình, Trương Liệt Thần vừa lúc mở cửa bước ra, lên tiếng chào hỏi:

"Trở về rồi à?"

Lâm Uyên đáp, dừng bước, nói:

"Vẫn còn chưa nghỉ ngơi? Xem ra ngươi nên tìm một nữ nhân."

Trương Liệt Thần đáp:

"Nói nhảm, ngươi ra ra vào vào như thế, ta làm sao nghỉ ngơi?"

Lâm Uyên nói:

"Về sau ta sẽ nhẹ nhàng hơn. Ngươi vẫn còn độc thân nhiều năm như vậy sao? Bên ngoài đầu đông, người kia trước đó có ý với ngươi, hôm nay ta thấy được nàng hình như đã có con cái, gả cho người khác sao? Về sau chuyện gì xảy ra?"

Trương Liệt Thần nói:

"Nói nhảm nhiều làm gì, mặc cho có ý nhiều hơn với ta đi nữa, một đám bình thường phấn son cũng phải do ta để ý mới được."

Lâm Uyên ôi một tiếng, vui vẻ nói:

"Hạng người gì mới không bình thường phấn son trong mắt ngươi? Toàn bộ thành Bất Khuyết không có ai cho ngươi để ý sao?"

Trương Liệt Thần hỏi ngược:

"Toàn bộ thành Bất Khuyết không có ai cho ngươi để ý sao?"

Lâm Uyên im lặng, có sao? Suy đi nghĩ lại, đáp án hình như là không có.

"Nói ngươi cơ mà, ta còn chưa đến tuổi."

Trương Liệt Thần chắp tay nhìn lên trời sao, trả lời:

"Nói cho ngươi biết, nữ nhân trước kia của Thần thúc ngươi mới gọi dễ nhìn. Chúng sinh đều là cỏ cây, duy nàng là núi xanh, hiểu không?"

Lâm Uyên khinh thường, nói:

"Lại chơi chiêu này, rốt cuộc là vị nào, ngược lại ngươi chỉ cho ta nhìn một chút! Ngược lại ta muốn xem thử núi xanh của ngươi có chỗ nào dễ nhìn."

Trương Liệt Thần cười hắc hắc, nói:

"Ta nói là em gái của Đế Quân, ngươi có tin không?"

Lâm Uyên có thể tin mới là lạ, đưa tay lau trán một cái, bày ra bộ dáng không muốn nói nhiều, đáp:

"Ta đi tắm một cái."

Trương Liệt Thần cất tiếng gọi lại, nói:

"Cháo trong nồi vẫn còn ấm, uống chút cũng cố cho cơ bắp."

Lâm Uyên đáp:

"Không có cảm giác thiếu thốn, không cần."

Trương Liệt Thần chợt đụng thân, cái mũi hơi hít một chút, hỏi:

"Mùi khói, hút thuốc lá sao?"

Lâm Uyên nghiêng đầu trái phải ngửi ngửi cả người, ngoài ý muốn nói:

"Cái này cũng có thể đoán được?"

Trương Liệt Thần nói:

"Cả ngày ta tiếp xúc với dược liệu, khứu giác nhạy cảm mà."

Lâm Uyên nói:

"Ra đường nhàm chán, tùy tiện hút hai điếu."

Phất tay, đi trở về phòng.

Trương Liệt Thần lẻ bóng trong đình vẫn đứng chắp tay, ngước nhìn bầu trời chợt lẩm bẩm một câu tựa như nói một mình:

"Hình như có một chút hương vị không tốt..."

...

Trên gò núi, một mảnh đình viện đầy mùi máu tươi kia, đã bị trọng binh vây quanh.

Trong đình viện, nét bình tĩnh trên khuôn mặt của tổng quan Hoành Đào, nhìn xem hai bộ thi thể thành vệ chỉnh tề nằm ngay dưới chân.

Thành vệ đang làm nhiệm vụ đều có pháp khí định vị trên người, hai người chậm chạp không về, không biết đã xảy ra chuyện gì, thành vệ bên kia lập tức cho người đi tìm đến, kết quả là một màn xuất hiện trước mắt.

Có người giết thành vệ, kinh động đến Hoành Đào đích thân tới hiện trường.

Điều làm cho Hoành Đào tức giận là có người giết sạch nơi đây thì cũng thôi đi, một đám người cặn bã chết cũng là chết rồi, thế mà còn dám ra tay với thành vệ, không thể tha thứ dễ dàng!

Vấn đề giết thành vệ đã rất quá đáng, vậy mà hung thủ còn không chút che giấu, ngay cả giấu xác xóa vết cũng không làm, những người khác thì giấu xác xóa vết, duy chỉ có thi thể thành vệ tùy ý phơi ra đó, đây là có ý gì? Đang gây hấn với Hoành Đào hắn hay sao? Đúng là gan to bằng trời!

Ánh mắt của gã nhìn về phía một đám người đang quỳ, trong mắt lộ ra nét hung ác nham hiểm muốn giết người!

Ngay lúc đại quân thành vệ chạy đến, bắt gặp những người này, thế là tự nhiên vây bắt ngay tại chỗ!

Một đám người cũng không dám phản kháng, ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.

Rất nhanh, đề ra nghi vấn đơn giản đã có kết quả, một giáp sĩ bước nhanh tới, bẩm báo:

"Tổng quan, khai báo, đám người kia nói là quản gia Bạch Sơn Báo của Tần phủ phái tới."

"Bạch Sơn Báo?"

Hoành Đào trên mặt hung ác nham hiểm biến mất, có chút ngoài ý muốn, nói:

"Là Tần thị làm sao?"

Gã lại từ từ quay đầu nhìn về hướng hai người bị bắt một bên, vụ án phát sinh một đôi nam nữ hôn mê, một đôi duy nhất không có bị diệt khẩu, cả hai đã tỉnh lại nhưng tinh thần lại mờ mịt ở đó.

Hoành Đào lớn tiếng quát, hỏi:

"Vân chưa tỉnh táo?"

Một giáp sĩ bước nhanh tới, đáp:

"Tổng quản, đầu của hai người bị chấn thương nặng nề, hình như đã mất trí nhớ."

"Mất trí nhớ?"

Hoành Đào lách mình đi qua, nắm cái cằm hai người quan sát ánh mắt của cả hai, nhịn không được bắt đầu cười hắc hắc, nói:

"Hôm nay thật đúng là quái sự tụ tập!"

...

Tiếng đập cửa “thùng, thùng” vang lên, sau khi Tần Nghi tắm xong ngồi trước bàn trang điểm, chỉnh lý tóc tai, cất tiếng hồi đáp, nói:

"Vào đi."

Bạch Linh Lung bước nhanh đẩy cửa tiến vào, giọng nói vội vàng thông báo, nói:

"Tiểu Nghi, không xong rồi, Uẩn Hà lâu bên kia xảy ra chuyện, Triệu Nguyên Thần đã bị người cho treo cổ bên trong phòng của mình."

Tần Nghi ngẩn ra, buông chiếc lược xuống, đứng dậy đối mặt với nhau, trầm giọng hỏi:

"Chuyện gì xảy ra? Là ai làm?"

Bạch Linh Lung đáp:

"Không biết."

Tần Nghi:

"Không phải bên đó có người nhìn chằm chằm hay sao?"

Bạch Linh Lung nói:

"Không chỉ Triệu Nguyên Thần bị treo cổ, mà toàn bộ người trong Uẩn Hà lâu đều bị giết sạch, chúng ta sắp xếp người trà trộn vào trong đó cũng mất tin tức, đoán chừng cũng đã gặp nạn. Tai mắt nằm vùng đã bị cắt đứt liên lạc, người của chúng ta mới đi qua xem xét tình huống, kết quả phát hiện xảy ra chuyện."

Tần Nghi nói:

"Chỉ riêng bên người Triệu Nguyên Thần đã có gần ba mươi tên bảo vệ, nhiều bảo vệ như vậy mà còn có thể bị treo cổ, còn có thể bị giết sạch hay sao? Hành động lớn như vậy, chẳng lẽ lúc xảy ra chuyện không có một chút tiếng động nào?"

Bạch Linh Lung thở dài, đáp:

"Có lẽ là có tiếng động, khả năng bởi vì Uẩn Hà lâu là nơi yên ắng, không có người phát hiện kịp thời."

Không rõ ràng cụ thể xảy ra chuyện gì, cũng chỉ có thể hướng suy nghĩ theo lối này.

Nhắc tới cũng thế, người có một chút thực lực đều không thích ở những chốn đông người, ai nấy đều ưa thích ở những chỗ yên tĩnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.ORG
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK